Hiển thị các bài đăng có nhãn canh sat giao thong. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn canh sat giao thong. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Bộ GTVT đề xuất tăng tiền phạt

Bộ Giao thông vận tải vừa đề xuất tăng mức phạt với hành vi người đi xe máy vượt đèn đỏ lên tới 400.000 đồng.
Cụ thể, Dự thảo xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ, sắt của Bộ Giao thông vận tải lần 6 quy định, phạt tiền từ 200.000 - 400.000 đồng đối với xe máy vi phạm một trong các hành vi sau đây: 
Chuyển hướng không giảm tốc độ hoặc không có tín hiệu báo hướng rẽ; 
Chở theo từ 3 người trở lên trên xe; 
Khi tín hiệu đèn giao thông đã chuyển sang tín hiệu đỏ nhưng không dừng lại trước vạch dừng mà vẫn tiếp tục đi, trừ trường hợp đã đi quá vạch dừng khi có tín hiệu vàng của đèn tín hiệu giao thông...
Cũng liên quan đến xe máy, trước tình trạng thời gian gần đây trên địa bàn Hà Nội và TP.HCM xuất hiện hiện tượng một số người xấu rải đinh ra đường để làm hỏng lốp xe người đi đường nên Bộ Giao thông đề xuất tới đây sẽ phạt từ 5-7 triệu đồng với hành vi rải đinh ra đường.

Ngoài hành vi trên, các hành vi ném gạch, đất, đá hoặc vật khác gây nguy hiểm cho người hoặc phương tiện đang tham gia giao thông; Đổ dầu nhờn hoặc các chất gây trơn khác trên đường bộ, chăng dây hoặc các vật cản khác qua đường gây nguy hiểm trực tiếp đến người và phương tiện tham gia giao thông cũng sẽ bị phạt từ 5-7 triệu đồng.

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Chân dung CSGT "liêm khiết"

Điều kiện làm việc của chốt trực tuần tra kiểm soát của Trung tá Lê Hồng Quân trên đường cao tốc Thăng Long – Nội Bài có phần khắc nghiệt hơn, bởi không gian làm việc bụi bặm với lưu lượng xe ô tô qua lại rất lớn. 
Bụi cát trắng liên tục bị từng làn xe cuốn hút lên không rồi phả đầy trên khuôn mặt Trung tá cảnh sát giao thông đã 36 năm tuổi nghề.
Trung tá Quân cho hay, trung bình một ngày làm việc 8 tiếng đồng hồ cho một ca trực được chia thành 2 kíp, mỗi kíp trực 4 tiếng đồng hồ đã khiến cho nước da trên khuôn mặt, cánh tay, cổ của anh đen sạm, chỉ cần vén ống tay áo thì phía trên cánh tay là màu da khác trắng sáng.
“Khi tôi về nhà cởi bỏ quân phục, con tôi cứ trêu đùa 'trông bố như rắn khúc đen khúc trắng vậy', lúc đó tôi chỉ biết cười thôi”
Anh Quân kể thêm, nghề cảnh sát giao thông vất vả, dầm mưa, dãi nắng là chuyện thường ngày, làm việc theo ca kíp khiến quy luật sinh hoạt bị thay đổi. 
Khi có sự kiện lớn thì cảnh sát giao thông phải làm việc 14-15 tiếng/ngày là chuyện thường.
Thêm vào đó, mỗi tuần từ thứ 6 đến Chủ nhật cảnh sát giao thông lại tham gia vào đội chống đua xe của thành phố, làm việc từ 22 giờ đến 5 giờ sáng, sáng hôm sau vẫn phải đi làm việc bình thường.
Chúng tôi phải làm việc trong môi trường rất khắc nghiệt nhưng chế độ thì chỉ có đồng lương theo quy định của nhà nước, còn phụ cấp thì tháng có tháng không nên trong đơn vị tôi nhiều anh em chuẩn bị về hưu rồi vẫn phải ở nhờ nhà vợ
Anh Quân nhớ lại một kỷ niệm khi làm nhiệm vụ:
“Năm 2003, sau trận mưa to, cả đường Láng Hạ, đoạn gần đại sứ quán Mỹ bị ngập, chỗ sâu nhất khoảng gần 1m, các phương tiện ô tô, xe máy không thể qua lại được. Thấy vậy cả ca trực 5, 6 anh em chúng tôi phải cởi quần, bỏ giày mặc áo mưa để dò đường, dò chỗ nông nhất rồi 6 người đứng để làm cọc tiêu giúp cho các phương tiện đi qua. Do phải ngâm nước bẩn nhiều giờ, sau trận đó anh em chúng tôi đều bị ghẻ nước”.
Theo Trung tá Nguyễn Chí Công, Đội trưởng Đội Cảnh sát giao thông số 3, Phòng Cảnh sát giao thông, Công an Hà Nội, do phải làm việc trong môi trường độc hại, thời tiết khắc nghiệt, nắng mưa, hít bụi, khói xe... nên đa số các cán bộ, chiến sỹ cảnh sát giao thông da bị sạm nắng. Tại đơn vị đã có 2 cán bộ công tác lâu năm bị mắc bệnh nghề nghiệp, hen phế quản, lúc nào cũng phải mang theo bình xịt chữa hen bên người để sử dụng khi lên cơn hen suyễn.

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

CSGT phạt xe chở Phó thủ tướng

Với 36 năm trong ngành công an, gần 20 năm làm CSGT, trong đó 10 năm trực tại chốt giao thông tại Ngã Tư Sở (Hà Nội) đối với Trung tá Lê Hồng Quân, Đội CSGT số 6, Công an Hà Nội có rất nhiều kỷ niệm khó quên trong thời gian anh làm nhiệm vụ tại đây.
Đầu tiên phải kể đến vụ xử lý tài xế xe đang chở Phó Thủ tướng Nguyễn Khánh vi phạm luật giao thông.
Đó là vào năm 1995, lúc đó khoảng 18h, giờ cao điểm, đường đông nghịt các phương tiện cùng tham gia giao thông đổ về nút giao thông Ngã Tư Sở - Trường Chinh. Khi anh Quân đang điều tiết, phân luồng giao thông tại đây, anh ra hiệu cho ô tô phải đi vào một hàng, nối đuôi nhau.  
Trong khi các xe đang đi theo đúng làn đường theo sự điều tiết giao thông của CSGT, bỗng nhiên, một chiếc xe con đã lách, tách ra làn để cố tình vượt lên. Mặc dù đã ra hiệu lệnh yêu cầu chiếc xe này phải tuân thủ đi đúng làn đường do CSGT đã phân làn, tuy nhiên chiếc xe vẫn cố tình vượt lên, buộc anh Quân phải yêu cầu dừng lại để xử lý lỗi vi phạm.  
Chiếc xe vẫn cố lách lên khiến bánh xe đè vào chân làm anh Quân ngã ra đường. 
Khi xuống xe, người lái chiếc xe con trên đã xuất trình giấy phép lái xe của mình, tuy nhiên giấy phép này đã hết hạn sử dụng. Trong lúc, anh Quân đang giải thích cho người lái xe hiểu về lỗi vi phạm của mình thì từ trên xe con bước xuống là Phó Thủ tướng Nguyễn Khánh.
Khi xuống xe, Phó Thủ tướng yêu cầu anh Quân xử lý lái xe vi phạm theo đúng quy định của pháp luật.
“Khi tôi thấy Phó Thủ tướng bước xuống đi đến gần tôi, nói chuyện rất nhẹ nhàng rồi ông yêu cầu tôi lập biên bản xử lý tất cả những lỗi mà người lái xe con chở ông vi phạm. Ông bảo xử lý nghiêm thì lần sau sẽ không dám vi phạm luật giao thông nữa”, Trung tá Quân nhớ lại.
Là người tâm huyết với nghề, trong suốt thời gian gần 10 năm làm việc tại nút giao thông Ngã Tư Sở - Trường Chinh, Trung tá Quân đã tự mày mò, cải tiến cho chiếc còi hiệu lệnh của mình khi thổi sẽ không khiến người dân tham gia giao thông bị chói tai, nhức đầu nhưng vẫn đạt được hiệu quả cao trong việc điều tiết giao thông.
“Để tiếng còi khi thổi không bị chói tai và tốn hơi tôi đã về thay thế hạt nhựa trong còi bằng hạt bằng xốp tròn và có kích thước to hơn hạt nhựa cũ. Ngoài ra tôi còn dũa cho khoảng cách từ chỗ thổi đến khoang chứa bi để có thể dùng tay hai bên chỉnh tiếng thổi như hai nốt nhạc. Chính việc chỉnh sửa còi như vậy nên khi làm việc tại đây tôi luôn nhận được sự ưu ái của người dân dành cho mình, nhiều người khi đi qua tôi còn nói với lại khen “anh thổi còi hay lắm”, Trung tá Quân thổ lộ.
Không chỉ có vậy, trong thời gian làm việc tại đây đã có lần một mình anh tham gia bắt 2 tên cướp. Khi nhớ lại câu chuyện bắt cướp trước đây của mình, đã khiến anh Quân không nhịn được cười.
"Năm 1996, khi vừa hết ca trực chuẩn bị về cơ quan, lúc đó trời nhá nhem tối tôi bỗng nghe thấy tiếng kêu thất thanh “cướp... cướp” phát ra từ phía Ngã Tư Sở - Khương Trung. Một cô gái khoảng 27 tuổi đi xe máy Dream bị 2 đối tượng đi xe máy giật túi xách đang quay đầu xe chạy", anh Quân nhớ lại. 
Thấy vậy anh Quân nhanh chóng phóng xe máy đuổi theo khoảng 100 mét. 

Thấy có công an đuổi tên điều khiển xe máy luống cuống làm đổ xe xuống đường.  
“Lúc đó tôi lao đến bằng thế võ đã quật ngã ngay được tên cướp đang cầm túi xách rồi để nhân dân bắt giữ,  tôi tiếp tục đuổi theo tên cướp còn lại đang chạy trên đường Láng, chạy được hơn 1km, khi còn cách tên cướp khoảng 30m, hắn bỗng dừng lại quỳ xuống giơ 2 tay lên đầu và nói “em xin đầu hàng”, khiến tôi suýt bật cười”, anh Quân kể lại.
Tên cướp đó là Lê Minh Hoàng (lúc đó 22 tuổi), ở C4, Quỳnh Mai, Hai Bà Trưng, Hà Nội, còn đối tượng cầm túi xách tên Cường. Sau đó tôi dẫn cả 2 tên cướp về đội lập biên bản, thu hồi tang vật rồi bàn giao đối tượng cho Công an quận Đống Đa xử lý.

Qua đấu tranh khai thác, Cường và Hoàng khai nhận đã gây ra hơn 200 vụ cướp giật trên nhiều tỉnh thành phía Bắc như Hải Dương, Bắc Ninh, Hải Phòng.
“Sau khi bắt được 2 tên cướp và trả lại tài sản cho người phụ nữ trẻ, bây giờ cô gái này đã trở thành một ca sỹ khá nổi tiếng. Thời điểm ấy, khi nhận lại tài sản bị cướp là túi xách, trong đó có 400 nghìn đồng (năm 1995 là tương đối lớn), cô gái đã không một lời cảm ơn tôi, lặng lẽ bỏ đi. Nói thực lúc đó tôi cũng rất buồn”, Trung tá Quân thổ lộ.

CSGT "ép chết" người không đội mũ bảo hiểm

Nhiều ngày nay, dư luận ở Bắc Ninh bất bình trước vụ việc nạn nhân Trần Thị Kim Hoài (19 tuổi) ở Hoàn Sơn- Tiên Du (Bắc Ninh) chỉ vì không đội mũ bảo hiểm khi di chuyển trên xe máy đã bị mấy cảnh sát của công an huyện Tiên Du truy đuổi, dẫn đến tai nạn tử vong. Trong khi đó 4 cảnh sát tham gia rượt đuổi vẫn bình an vô sự.
Tối chủ nhật ngày 14-7-2013, Trần Thị Kim Hoài và Vũ Thị Huyền Tr. (đều sinh năm 1994 cùng ở thôn Bất Lự- xã Hoàn Sơn-huyện Tiên Du- tỉnh Bắc Ninh) rủ nhau sang chợ Núi Móng (Hoàn Sơn) ăn chè nhân sinh nhật của Hoài bằng xe máy của Tr. 
Lúc trở về nhà, Tr. chở Hoài đi qua đường nội bộ TS11, khu công nghiệp Tiên Sơn (thuộc huyện Tiên Du) thì bị 4 cảnh sát giao thông phát hiện không đội mũ bảo hiểm và rượt đuổi.
Tr cho biết , ngay sau đó, hai em bị cảnh sát đi xe máy bám riết truy đuổi.

Cũng theo Tr., đến đoạn ngã ba trước cổng trụ sở Công ty Hóa dược phẩm Việt Nam, Tr. hoảng sợ, định quẹo trái thì bất ngờ ngã nhào lên phía trước và em chỉ kịp kêu một tiếng rồi tối tăm mặt mũi…

Tr. cho rằng:
Thời điểm đó xe của Tr. đã bị xe máy của cảnh sát va chạm từ phía sau.
Theo anh Lê Ngọc Hậu, người trực bảo vệ tại cổng Công ty Hóa dược phẩm Việt Nam hôm đó, khi nghe tiếng hét thất thanh, anh lao ra đã thấy xe máy và 2 cô gái ngã văng xa nhau.

Một người bắt đầu ngồi được dậy, máu me trên mặt (sau này mới biết là Tr.), người còn lại nằm bất tỉnh ngay chân cột điện cách đó mấy mét.
Tr. và Hoài được đưa đi cấp cứu, nhưng Hoài do bị va đập quá mạnh nên tử vong sau đó vài giờ. 
Anh Hậu cho biết:
Tôi thấy hai cảnh sát ở sát đó chỉ đứng nhìn rồi một trong hai người xuống xe nói với một nạn nhân vừa kịp ngồi dậy: "Mày chạy nữa đi".
Cũng theo anh Hậu, sự việc xảy ra khoảng 21h, điện đường nội bộ vào khu công nghiệp còn sáng rõ.
Nhiều người dân địa phương khi tiếp xúc với phóng viên phẫn nộ trước cách hành xử của 4 cảnh sát Công an huyện Tiên Du, nhất là khi đối tượng mà họ truy đuổi là 2 cô gái với lỗi vi phạm hành chính đơn giản là không đội mũ bảo hiểm.

Tr. đang là sinh viên năm thứ nhất của một trường đại học ở Hà Nội về nghỉ hè. Còn Hoài làm công nhân trong khu công nghiệp. Đặc biệt, gia đình Hoài nghèo khó. Hoài không có cha nhưng nết na, học giỏi. Giữa năm lớp 10, vì mẹ bị bệnh, Hoài phải nghỉ học xin làm công nhân từ đó đến nay lấy tiền nuôi hai mẹ con.

Chiều 19-7-2013, lãnh đạo Công an huyện Tiên Du từ chối tiếp xúc phóng viên Tiền Phong vì lý do bận họp.

Trong khi đó, làm việc với phóng viên Tiền Phong chiều tối cùng ngày, phía Viện kiểm sát nhân dân huyện Tiên Du xác nhận có sự truy đuổi của 4 công an đối với nạn nhân trong vụ việc này.

Đại diện Viện kiểm sát nói:
“Hiện cơ quan công an đang tiếp tục thu thập chứng cứ để làm rõ vụ việc”
Đến cuối tuần qua, sau một tuần xảy ra vụ việc, 4 cảnh sát của Công an huyện Tiên Du tham gia truy đuổi nạn nhân vẫn chưa hề bị xem xét bất cứ hình thức kỷ luật nào.
Từ giữa năm 2010, Thượng tướng Lê Thế Tiệm, khi ấy là Thứ trưởng Bộ Công an, đã có ý kiến yêu cầu lực lượng công an khi làm nhiệm vụ không truy đuổi gắt gao những người mắc lỗi vi phạm khi tham gia giao thông như trường hợp không đội mũ bảo hiểm. 
Cũng theo lãnh đạo Bộ Công an khi ấy, công an có thể ghi lại biển số xe vi phạm để phạt nguội sau này. 
Thực tế cho đến nay, trừ Bắc Ninh, lực lượng công an nhiều địa phương đã hạn chế việc truy đuổi gắt gao người vi phạm luật giao thông với lỗi đơn giản và không có dấu hiệu tội phạm.

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Bị "ăn đòn" dã man khi phản đối CSGT

Thời gian gần đây, Báo Thanh Niên tiếp nhận nhiều đơn thư, phản ánh của người vi phạm giao thông bức xúc về việc họ bị xử “oan”, nhưng sau khi tranh cãi với CSGT thì đa phần là thua, thậm chí bị ăn đòn.
Phản ánh tới Thanh Niên, có người cho biết vụ việc của họ mới xảy ra gần đây; có trường hợp xảy ra cũng đã lâu, nhưng thấy báo chí đăng tải thông tin người vi phạm giao thông bị đánh chết sau khi cự cãi với CSGT xảy ra tại Q.Tân Phú, TP.HCM, nên bức xúc đi phản ánh.
Liên quan đến vụ đánh chết người vi phạm giao thông tại Q.Tân Phú, mặc dù 2 hung thủ đã bị bắt và vụ án đang trong vòng điều tra song dư luận không khỏi băn khoăn, thắc mắc vì sao hung thủ lại ra tay tàn nhẫn đến như vậy. 

Vụ việc, theo thông tin ban đầu từ cơ quan công an, diễn biến như sau: 
Chiều 9-4-2013, ông T.V.Hiền (42 tuổi) cùng hai người thân rủ nhau đi nhậu tại quán Phượng Cát trên đường Lê Trọng Tấn, Q.Tân Phú. 
Đến 21 giờ cùng ngày, khi cả 3 điều khiển xe gắn máy (mỗi người đi 1 xe) ra khỏi quán một đoạn thì ông Hiền bị CSGT thổi lại lập biên bản vi phạm về nồng độ cồn. 
Do bị tạm giữ phương tiện nên ông Hiền đã cự cãi với CSGT và dọa lấy ĐTDĐ chụp hình. 
Sau hơn 30 phút cãi nhau với CSGT, ông Hiền để xe lại, đón xe ôm về nhà, nhưng đi được khoảng 300 m thì bị Lê Thanh Bằng (36 tuổi, ngụ Bến Tre) và Lê Văn Tòng (18 tuổi, ngụ Tiền Giang) đi xe gắn máy đuổi theo đánh ông té ngã, đầu đập xuống đường. 
Người lái xe ôm hoảng sợ đã bỏ đi… 
Mặc dù được đưa đi bệnh viện cấp cứu nhưng ông Hiền không qua khỏi do bị chấn thương sọ não. 
Hơn 1 tuần sau, Bằng, Tòng ra đầu thú tại Công an Q.Tân Phú. 
Bước đầu, 2 người này khai do thấy ông Hiền cự cãi với CSGT nên bức xúc chặn đường đánh “dằn mặt” ông Hiền cho hả giận (?!)…
May mắn hơn trường hợp trên, anh Phùng Viết Cần (35 tuổi, ngụ Q.Thủ Đức) trực tiếp đến tòa soạn nhờ báo lên tiếng phản ánh anh cũng bị người lạ hành hung sau khi phản ứng lại CSGT. 

Theo anh Cần trình bày: 
Vào cuối năm 2012, khi điều khiển xe gắn máy lưu thông trên đường Nguyễn Hữu Cảnh (từ hướng cầu Thủ Thiêm về cầu Sài Gòn), đến đường giao nhau ở gầm cầu vượt Nguyễn Hữu Cảnh (Q.Bình Thạnh), anh cho xe qua giao lộ này khi đèn tín hiệu vừa chuyển qua màu vàng ở giây đầu tiên thì bị 2 CSGT ra hiệu dừng xe với lỗi vượt đèn đỏ. 
Anh Cần chấp nhận để CSGT lập biên bản vi phạm, nhưng ghi vào phần ý kiến (của người vi phạm) là xe của anh vượt đèn vàng giây đầu tiên. 
Lập biên bản xong, CSGT yêu cầu anh Cần xóa 2 chữ “…đầu tiên…” nhưng anh không đồng ý. 
Viên CSGT đã tự tay lấy bút xóa, rồi yêu cầu anh Cần ký biên bản vi phạm nhưng anh vẫn cự tuyệt. 
Sau một hồi cự cãi, viên CSGT đã ném giấy tờ xe xuống đất. 
Anh Cần lượm lên bỏ đi thì bất ngờ CSGT xông vào giật chìa khóa xe và lấy ĐT gọi cho ai đó. 
Đợi 10 phút sau, anh Cần đến yêu cầu CSGT lập biên bản, nếu không thì trả chìa khóa lại để anh đi, nhưng viên CSGT vẫn không nói gì. 
Bức xúc, anh Cần rút ĐT gọi điện cho tổng đài xin số đường dây nóng của báo chí nhờ can thiệp. 
Nghe vậy, 2 CSGT này ném trả lại chìa khóa, lên xe bỏ đi.
“CSGT vừa đi, tôi đã bị một người đàn ông lạ xông vào giật ĐTDĐ của tôi, tháo pin vứt đi, rồi vừa đánh vừa nói: 
“Sao mày không chịu chung, mày chống đối à?”. 
Sau đó, người này yêu cầu tôi gọi ĐT xin lỗi 2 CSGT hồi nãy, nếu không sẽ bị đâm chết. 

Người này gọi cho ai đó nói:
 “Tao xử nó rồi. Bây giờ nó muốn xin lỗi…” 
Nhưng khi tôi cầm máy định xin lỗi thì đầu dây bên kia cúp máy”, anh Cần nhớ lại.
Từ những phản ánh của bạn đọc về chuyện "bị đòn" sau khi cự cãi với CSGT, một nhóm PV Thanh Niên vào cuộc tìm hiểu hiện tượng này. 
Chọn cung đường Nguyễn Hữu Cảnh (Q.1, TP.HCM), qua nhiều ngày theo dõi, chúng tôi phát hiện có một người đàn ông to con đi chiếc xe gắn máy màu đỏ thường bám theo một tổ CSGT lập chốt trên tuyến đường này, khi tổ CSGT di chuyển đến đâu thì người đàn ông nói trên đều theo đó.
Vào khoảng 10 giờ 20 ngày 28-6-2013, chúng tôi thấy người đàn ông trên “sánh đôi” cùng tổ CSGT trên đường Nguyễn Hữu Cảnh (đoạn gần cầu Thị Nghè II). 

25 phút sau, tổ CSGT di chuyển đến gần giao lộ Nguyễn Hữu Cảnh - Tôn Đức Thắng (Q.1) và người này cũng nhấn ga chạy theo. 

Hơn 1 giờ theo dõi, chúng tôi thấy người này không hề mời chào, chở khách đi xe ôm, mà chỉ đứng liếc ngang liếc dọc; thỉnh thoảng hỗ trợ xe gắn máy chở hàng quá khổ, cồng kềnh bị CSGT vịn lại.

Nghiêm trọng hơn, 11 giờ 42 cùng ngày, chúng tôi đã ghi lại toàn bộ diễn biến vụ việc người đàn ông này (đi xe gắn máy màu đỏ, mặc áo quần màu xanh) cùng một người đàn ông khác mặc áo sơ mi trắng, quần jeans xanh đuổi đánh một thanh niên vừa bị thổi lại. 
Điều đáng nói, tổ CSGT đứng nhìn cảnh đánh nhau ngay trước mặt mình mà không hề có bất cứ phản ứng ngăn chặn hay can thiệp nào.
Người đi đường vô cùng bức xúc trước hình ảnh phản cảm này. 
Vụ việc diễn ra khoảng 2 phút mới có CSGT vào can ngăn. 
Mặc dù CSGT can ngăn nhưng người đàn ông mặc quần áo màu xanh vẫn hung hăng, nhặt đá ven đường tiếp tục đuổi đánh và ném người bị CSGT cho là vi phạm. 
Hoảng sợ, người thanh niên bị đánh băng qua đường tháo chạy một mạch về hướng đường Tôn Đức Thắng và không dám quay lại. 
Sau đó, CSGT đã trả giấy tờ cho người đi cùng xe với người bị đánh.
Tiếp xúc với chúng tôi, người thanh niên bị đánh cho biết tên là T.V.Hùng (29 tuổi, ngụ Nam Định, công tác tại một công ty xuất nhập khẩu ở Q.Bình Thạnh). 

Theo lời anh Hùng kể, sau khi đi giải quyết công việc ở cảng Tân Thuận về, anh điều khiển xe gắn máy (BKS: 49M1 - 007.6...) chở đồng nghiệp tên T.V.Tuấn (22 tuổi, ngụ Đà Lạt) lưu thông trên đường Tôn Đức Thắng, khi rẽ phải vào đường Nguyễn Hữu Cảnh thì bị CSGT thổi lại. 
Sau khi đưa giấy chứng nhận đăng ký xe, GPLX cho CSGT kiểm tra và được thông báo phạm lỗi không bật đèn xi nhan, anh Hùng không đồng ý và phản ứng gay gắt vì cho rằng anh có bật đèn xi nhan. 
Sau một hồi cự cãi, CSGT không lập biên bản vi phạm nhưng chỉ trả giấy chứng nhận đăng ký xe, không trả GPLX với lý do không giữ GPLX. 
Lúc đó, một cô gái khác bị thổi lại, cự cãi một hồi cũng được cho đi nhưng không thấy chìa khóa xe. 
Anh Hùng quá bức xúc nên mới nói với cô gái để anh gọi báo chí đến ghi nhận vụ việc. 
Nghe vậy, 2 người đàn ông nói trên xông vào đánh anh Hùng như đã trình bày ở trên và toàn bộ vụ việc hành hung này đã lọt vào ống kính của PV Thanh Niên.
Sau khi anh Hùng bị đánh và bỏ chạy, CSGT đã đưa trả GPLX của anh Hùng cho anh Tuấn (người đi cùng anh Hùng …) ???

Theo một người dân sống gần giao lộ Nguyễn Hữu Cảnh - Tôn Đức Thắng, hằng ngày họ đều thấy người đàn ông nói trên hay đi theo CSGT. 
Hễ thấy ai đến gần CSGT, nghi ngờ có ý đồ quay phim chụp hình là ông này tìm cách đuổi đi. 
Sau vụ việc đánh anh T.V.Hùng, 12 giờ 40 ngày 4-7-2013, chúng tôi tiếp tục ghi được hình ảnh người này “tháp tùng” tổ CSGT ở đường Nguyễn Hữu Cảnh đang chốt chặn thổi xe trên đường Nguyễn Thị Minh Khai (giữa đoạn đường Nguyễn Bỉnh Khiêm và cầu Thị Nghè), Q.1...
Nguồn => Bị đòn vì cự cãi CSGT 

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

Đà Nẵng cắt tiền "dưỡng liêm" của CSGT

UBND thành phố Đà Nẵng cho biết vừa ký văn bản đề nghị tạm ngừng việc trích và chi trả tiền bồi dưỡng CSGT (thường gọi là tiền "dưỡng liêm") từ nguồn thu xử phạt hành chính trong lĩnh vực trật tự an toàn giao thông.

Theo UBND thành phố Đà Nẵng, nguyên nhân tạm dừng việc chi trả này, dựa trên cơ sở đề nghị của Sở Tài chính về tính pháp lý của việc chi trả. UBND thành phố Đà Nẵng cho biết, việc dừng chi tiền “dưỡng liêm” này không liên quan đến vấn đề ngân sách.
Theo Phòng CSGT thành phố Đà Nẵng, đơn vị này chỉ nhận được tiền “dưỡng liêm” trong tám tháng (từ tháng 4 đến tháng 11.2012), sau đó thì không thấy Sở Tài chính chi trả nữa. Ba tháng tiếp theo, đơn vị chỉ nhận được tiền bồi dưỡng theo thông tư 89 của Bộ Tài chính (1,5 triệu đồng/người/tháng).
Bí thư thành phố Đà Nẵng đồng ý trợ cấp cho mỗi cảnh sát giao thông công tác trên đường, tạm gọi là đứng đường, 5 triệu đồng mỗi tháng, gọi là tiền "dưỡng liêm" và được UBND TP triển khai thực hiện từ tháng 4.2012 và đồng thời cũng tuyên bố: Đã có tiền ấy rồi mà anh nào còn nhận tiền mãi lộ nữa là đuổi khỏi ngành ngay.
- Có khả năng bố trí thêm thu nhập cho anh em thì càng tốt, nhưng gọi là "dưỡng liêm" thì tớ nghe không lọt tai. 
Anh là sĩ quan, là chiến sĩ của ngành, anh có lương, có thưởng các thứ đều theo chế độ quy định, và anh phải có trách nhiệm hoàn thành nhiệm vụ bất kể đứng ngoài đường hay ngồi trong văn phòng. 
Còn anh mà nhận tiền mãi lộ thì chỉ cần hành vi đó đủ để đuổi anh rồi, thậm chí còn truy cứu trách nhiệm hình sự. 
- Nhưng có bác ở bộ lại khen sáng kiến này, khen lắm đấy. 
- Nếu như thế hóa ra lại tạo bất công ngay trong chính nội bộ ngành cảnh sát giao thông nói riêng, và ngành công an nói chung à? 
Việc này hình như đi ngược lại một tuyên ngôn trước đây của chính bác bí thư, là “cán bộ đừng như con cá heo làm xiếc, cho ăn rồi mới chịu làm”. 
Cảnh sát giao thông cũng vậy, nhiệm vụ cứ làm tròn, phần khen thưởng đã có chế độ quy định, đừng để có tiền "dưỡng liêm" rồi mới chịu "liêm".
Trước đó, ngày 19-3-2012, ông Nguyễn Bá Thanh - Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, có buổi nói chuyện cùng cán bộ chủ chốt lực lượng công an và biên phòng thành phố.

Tại đây, ông Thanh yêu cầu các lực lượng này tăng cường công tác đảm bảo, giữ gìn an ninh trật xã hội và an toàn giao thông, đặc biệt là trong các dịp lễ và lễ hội bắn pháo hoa quốc tế sắp tới.
Theo lời ông Thanh, thành phố đồng ý nâng mức phụ cấp từ 50.000 đồng lên 70.000 đồng/một thành viên cho Đội chống tội phạm cướp giật - Công an thành phố, đồng thời hỗ trợ phương tiện cho đơn vị này. 
Ông Thanh yêu cầu, cứ 3 tháng một lần, Công an TP. Đà Nẵng phải luân phiên cán bộ tại 4 Trạm CSGT cửa ô ở Kim Liên, Hải Vân (quận Liên Chiểu) và Hòa Nhơn, Hòa Phước (huyện Hòa Vang) để ngăn chặn tình trạng cát cứ, mãi lộ.

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

CSGT Hồ Lưu Luyến bị mất chức

Ngày 12-5-2013, ông TNK, Giám đốc một doanh nghiệp kinh doanh vận tải tại Ba Ngòi, TP Cam Ranh (Khánh Hòa), cho biết:
Ông đã gửi đơn “tố” Trung tá Hồ Lưu Luyến, Trạm phó Trạm CSGT Cam Ranh (thuộc Phòng CSGT Công an Khánh Hòa), thường xuyên bắt ông trả tiền các độ nhậu tiếp khách của ông Luyến.
Theo ông K., doanh nghiệp của ông có hơn 10 đầu xe tải chạy đường dài nên ông rất “biết điều” với lực lượng CSGT, đặc biệt là với Trung tá Luyến.
“Vì tôi luôn tỏ ra “biết điều” nên ông Luyến hay mời tôi nhậu nhưng thực chất là gọi tôi đến để trả tiền cho các độ nhậu của ông ấy. 
Mỗi lần thấy tên ông Luyến hiện lên trong điện thoại là tôi phải chuẩn bị tiền đến một quán nhậu nào đó để trả, riết thành quen. 
Những lần tính tiền nhậu cho ông Luyến trước đây khi thì 2 triệu đồng, lúc 5 triệu đồng, cùng lắm là 5 triệu đồng tôi chấp nhận được. 
Tuy nhiên, ngày 10-1-2013, tôi “xanh mặt” với cái hóa đơn hơn 13,3 triệu đồng cho chầu nhậu tiếp khách của ông Luyến” - ông K. nói.
Theo ông K., trưa 10-1-2013, ông nhận điện thoại của ông Luyến rủ đến một quán nhậu ở phường Cam Linh, TP Cam Ranh. Đến nơi, ông hết hồn với phiếu tính tiền hơn 13,3 triệu đồng cho ba chai Chivas 21 (mỗi chai 2,7 triệu đồng), một con chồn nặng 3,7 kg với giá gần 5 triệu đồng.

Dù số tiền quá hớp nhưng ông phải bấm bụng trả rồi lấy hóa đơn đỏ ra về.

Ông K. chua chát:
“Không ai lấy tiền mình làm ra một cách chân chính mà nhậu tốn kém kiểu này cả”.
Theo ông K., dù xót của nhưng ông vẫn “ngậm bồ hòn làm ngọt”.

Nhưng chỉ năm ngày sau cuộc nhậu “khủng” trên, số điện thoại của Trung tá Luyến lại hiện lên trong máy điện thoại của ông.

Lần này ông Luyến thông tin là Trạm CSGT Cam Ranh đang sửa chữa, đề nghị ông ủng hộ thêm 13-14 triệu đồng!

Chịu hết xiết cách nhũng nhiễu của vị CSGT, ngày 16-1-2013, ông K. làm đơn trình bày toàn bộ vụ việc gửi đến trưởng Phòng CSGT Công an tỉnh Khánh Hòa.
“Tôi không muốn làm được bao nhiêu lại cứ è cổ trả tiền nhậu của người khác nên quyết định viết đơn để phản ánh cho lãnh đạo CSGT chấn chỉnh” - ông K. cho biết.
Được biết sau khi nhận đơn, Phòng CSGT và Thanh tra Công an tỉnh Khánh Hòa đã cử cán bộ đi xác minh. Công an đã gặp ông K., gặp chủ quán nhậu để tìm hiểu sự việc. “
Tuy nhiên, sau khi họ đến gặp và tôi xác nhận mình là người làm đơn thì từ đó đến nay tôi không nhận được thông tin phản hồi nào từ công an về vụ việc này” - ông K. cho biết.
Ngoài vụ việc trên, theo phản ánh của một số lái xe tải tuyến Khánh Hòa - Ninh Thuận - Bình Thuận, Trung tá Luyến đã tích cực “vận động” cánh tài xế xe tải vào ăn cơm, đổ xăng tại quán Hương Thu và cây xăng Hội Thu liền kề trên quốc lộ 1A thuộc địa phận huyện Thuận Bắc, Ninh Thuận bằng cách đưa card visit cho các lái xe vào đổ xăng, ăn cơm, mua bảo hiểm.

Theo một nguồn tin, cây xăng và quán cơm trên do người nhà ông Luyến đầu tư.
Ngày 8-7-2013, Công an tỉnh Khánh Hòa đã kết luận bước đầu về vụ Trung tá Hồ Lưu Luyến - nguyên Đội phó Đội Tuần tra kiểm soát giao thông Cam Ranh bị tố ép doanh nghiệp (DN) trả tiền nhậu, dùng số điện thoại cá nhân in trên danh thiếp giới thiệu quán cơm, cây xăng để “tiếp thị”
Tổ xác minh cho rằng việc ông K. trả tiền cuộc nhậu hơn 13 triệu đồng là do ông K. tự ý. 
Theo Trung tá Luyến, ngày 10-1-2013, nhậu xong do không mang đủ tiền nên ông hẹn chủ quán sẽ trả sau. 
Ngày 17-1-2013, Trung tá Luyến mới biết cuộc nhậu đã được ông K. thanh toán nên yêu cầu chủ quán trả lại cho ông K. nhưng ông K. không nhận. 
Tuy nhiên, theo ông K., sau khi đã trả tiền nhậu, ông tiếp tục được Trung tá Luyến yêu cầu ủng hộ tiền để sửa chữa trụ sở của Đội CSGT Cam Ranh. 
Bức xúc vì bị vòi vĩnh nên ngày 16-1-2013, ông K. đã làm đơn phản ánh. Khi biết ông K. đã gửi đơn, Trung tá Luyến mới làm “động tác” đến trả tiền nhậu và yêu cầu chủ quán mang tiền trả lại cho ông nên ông kiên quyết không nhận.
Cũng theo ông Luyến thì sau khi báo đăng, do bức xúc, bối rối nên khi trao đổi với PV, ông có dùng một số từ như:
“Đây là sự cố, là bài học đắt giá, mong có cơ hội…”. 
Ý của ông là bài học trong quan hệ xã hội, sinh hoạt cá nhân, muốn có cơ hội gặp báo chí để giãi bày chứ không phải là thừa nhận sai !
Việc Trung tá Luyến đã “giúp đỡ” cho cây xăng Hội Thu và quán cơm Hương Thu trên QL1A (Ninh Thuận), bà T., chủ cây xăng cho biết bà quen với vợ chồng Trung tá Luyến nên nhờ giới thiệu người quen đến đổ xăng và ăn cơm.

Số điện thoại in trên danh thiếp giới thiệu cây xăng, quán cơm là do vợ của Trung tá Luyến cho.
Trung tá Luyến cho biết số điện thoại này do ông đứng tên thuê bao và đầu năm 2012, ông đưa cho vợ sử dụng, sau này mới biết vợ mình đem đã cho bà T. 
Tổ xác minh kết luận không có cơ sở xác định Trung tá Luyến lợi dụng nhiệm vụ, quyền hạn để ép lái xe vào đổ xăng, ăn cơm hoặc hùn vốn đầu tư.
Theo Công an tỉnh Khánh Hòa, là đội phó CSGT nhưng Trung tá Luyến thường xuyên gọi một DN vận tải đi nhậu và để cho họ trả tiền đã tạo bức xúc cho DN, gây dư luận xấu ảnh hưởng uy tín lực lượng CSGT, vì vậy cần xử lý nghiêm.

Tổ xác minh đề nghị Đội CSGT Cam Ranh tổ chức kiểm điểm, có hình thức kỷ luật, thu hồi thẻ tuần tra và biển hiệu của Trung tá Luyến, điều động ông Luyến về bộ phận công tác khác.

Công an tỉnh Khánh Hòa cũng yêu cầu tổ chức họp rút kinh nghiệm cho toàn thể ban chỉ huy và cán bộ, chiến sĩ Đội CSGT Cam Ranh.

Để làm rõ thông tin, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với Thượng tá Phan Long Để, Trưởng phòng CSGT Công an tỉnh Khánh Hòa, về việc “tố” của ông K.
Thưa ông, việc ông K. làm đơn trình bày, công an tỉnh có biết, việc xử lý đơn đến đâu rồi? 
+ Thanh tra Công an tỉnh cho rằng chưa có cơ sở nên chuyển lại cho Phòng và chúng tôi thừa nhận là chưa có thông báo hoặc trả lời cho ông K. biết kết quả.
. Nhưng trong phiếu tính tiền ghi rõ tên “A. Luyến CSGT” và hóa đơn đỏ tính tiền cho doanh nghiệp ông K. tại quán nhậu này, sao lại bảo là không có cơ sở? 
+ Tôi nghĩ không có thì ông K. nói làm gì. Không có thì làm sao biết mười mấy triệu, nhậu ở đâu mà mang đến trả. Tuy nhiên, thanh tra đã báo cáo lên giám đốc, cho rằng chưa có cơ sở… Tôi cũng đang nghỉ phép nên chưa giải quyết dứt điểm.
. Thưa ông, vậy Phòng CSGT có nghe các lái xe phản ánh về việc người nhà ông Luyến mở cây xăng, quán cơm trên quốc lộ 1A liền kề nhau tại huyện Thuận Bắc, Ninh Thuận và “rải” card visit cho cánh lái xe vào ăn cơm, đổ xăng, mua bảo hiểm? 
+ Chúng tôi chưa nghe tài xế phản ánh nhưng vừa rồi tại Cam Ranh, anh em CSGT có chặn một xe tải vi phạm và lái xe đưa ra card visit in hai mặt một bên là cây xăng, một bên là quán cơm nói rằng mới đổ xăng ở cây xăng ông Luyến. Đối với card visit, tôi đã đưa cho một phó giám đốc công an tỉnh và báo là có trường hợp này đã gây nên dư luận không tốt cho lực lượng CSGT của tỉnh. Ông Luyến có đứng tên cây xăng, quán cơm không thì không biết nhưng chắc là của gia đình… 
Xin cảm ơn ông.
“Sự thật” phía sau?

Trong sự việc trên phải thừa nhận, ông TNK, GĐ doanh nghiệp vận tải đã rất dũng cảm khi lên tiếng tố cáo hành vi nhũng nhiễu của một cán bộ CSGT. Bởi lẽ trong tình cảnh hiện nay, dư luận cho rằng dù rất bức xúc trước những hành vi nhũng nhiễu kiểu như trên, nhưng thường thì các doanh nghiệp sẽ “bấm bụng” cam chịu, chứ không có mấy người dám làm đơn tố cáo. 

“Quan điểm” trên không phải là thiếu cơ sở, bởi lẽ theo một kết quả điều tra từng được công bố, CSGT đứng đầu bảng xếp hạng các ngành có hành vi tiêu cực trong thi hành công vụ. Thế nhưng có thể thấy, rất ít xảy ra trường hợp người dân làm đơn tố cáo lực lượng CSGT, như ông TNK đã làm. Mặc dù, từ xưa tới nay, ngành CA đã có nhiều cố gắng xử lý nội bộ trong ngành. Cụ thể, tổ chức các đoàn thanh tra, kiểm tra các chốt giao thông, các lực lượng CSGT làm nhiệm vụ trên các tuyến đường; xây dựng “đặc tình” xuống cơ sở phát hiện các cá nhân thoái hóa biến chất để xử lý kỷ luật. Đồng ý rằng, đa số CSGT là tốt, chỉ có một số ít vi phạm, thế nhưng việc lực lượng này đứng đầu danh sách tham nhũng, đã khiến những người tâm huyết với ngành không khỏi buồn lòng. Và cũng thật khó để lý giải một cách cặn kẽ vì sao lại có “nghịch lý” như vậy? 

Tuy nhiên, có thể thấy, “thực trạng” trên bắt nguồn từ 2 phía. Ở phía người dân khi vi phạm luật giao thông, cũng thường xin từ lỗi lớn xuống lỗi bé. Ngược lại, phía người thi hành công vụ, cũng hay “giơ cao đánh khẽ”, rất “tế nhị” đưa ra các mức xử phạt cho người vi phạm “tự chọn” nộp tiền. 

Mặt khác, các vi phạm như bao tuyến làm luật, quay vòng xe, dừng trả đón khách không đúng nơi quy định… không được xử lý triệt để đã khiến dư luận đặt mối nghi ngờ, không hiểu vì sao “hiện tượng” trên lại ngang nhiên tồn tại? Như vậy, cũng lý giải tại sao hình ảnh của CSGT, với quân hàm quân hiệu, đồng phục lẽ ra phải thể hiện vẻ uy nghiêm của lực lượng tuần tra xử lý vi phạm, thì lại bị người dân “nhờn”. Sự việc ở Khánh Hòa phải chăng là một hiện tượng cụ thể, mà doanh nghiệp chịu không nổi, cực chẳng đã mới phải nói ra? Và khi đã phải nói ra sự thật này, họ cũng sẽ chấp nhận sự phản ứng từ những cá nhân tiêu cực của lực lượng chức năng. Trong những sự việc kiểu như vậy, dư luận cũng không loại trừ khả năng có trường hợp người dân đã dùng thủ đoạn, “bồi dưỡng” hối lộ cơ quan bảo vệ pháp luật – đóng phong bì, mời ăn nhậu, để được bỏ qua các hành vi vi phạm pháp luật, có thể là chở quá khổ quá tải, vi phạm tốc độ… 

Nếu vậy, đây chính là việc câu kết giữa người sai phạm với lực lượng xử lý sai phạm để cùng trục lợi – gây hại cho xã hội. Chính những người dân này đã góp phần làm hư hỏng lực lượng CSGT. “Thực trạng” trên kéo dài và phổ biến đến mức không chỉ người dân biết, mà cơ quan Nhà nước cũng biết, nhưng đáng tiếc là cho đến nay vẫn chưa có biện pháp nào giải quyết triệt để. 

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Lỗ hổng pháp lý dẫn tới TNGT?

Tai nạn giao thông(TNGT) nghiêm trọng là "căn bệnh trầm kha" khó chữa. 
Xử lý TNGT không chỉ ở cái ngọn của vấn đề mà cần tìm rõ căn nguyên của vấn đề liên quan đến tất cả các khâu, các lĩnh vực trực tiếp hoặc gián tiếp làm phát sinh tai nạn.  Để từ đó đưa ra phương thuốc hữu hiệu có thể kiềm chế tai nạn giao thông (TNGT) ngày càng gia tăng ở Việt Nam hiện nay.
Mỗi khi TNGT xảy ra, điều đầu tiên chúng ta nghĩ ngay tới là ý thức của người điều khiển phương tiện khi tham gia giao thông kém.
Điều này không sai vì chắc chắn tai nạn xảy ra cũng sẽ do lỗi của ai đó. 
Tuy nhiên, tôi cho rằng chúng ta cần thay đổi cách nhìn thiển cận mang tính cố hữu đó mà cần tìm ra nguyên nhân, bài học sau mỗi vụ tai nạn để tổng kết, tìm ra giải pháp khắc phục.
Đồng thời tùy tính chất, mức độ sai phạm và liên quan để xử lý kịp thời và tuyên truyền phổ biến giáo giục:
Nhẹ thì rút kinh nghiệm, nhắc nhở, khiển trách, nặng thì tùy từng trường hợp có thể truy cứu trách nhiệm hình sự mới bảo bảm sự công bằng, nghiêm minh, thỏa đáng đối với những người có liên quan kể cả lỗi từ khâu quản lý, đào tạo, hướng dẫn giao thông làm không hết trách nhiệm.
Nguyên nhân thì có nhiều bao gồm cả trực tiếp, gián tiếp, tuy nhiên ở góc độ pháp lý, chúng ta cần tìm hiểu một số nguyên nhân phát sinh tai nạn và biện pháp kiềm chế TNGT trong giai đoạn hiện nay.
Nhìn vào những quy định của pháp luật cụ thể với thực tế đang diễn ra trong đời sống thường ngày, quy định của pháp luật về giao thông đang tồn tại một số bất cập.
Quy định về sức khỏe còn khá mập mờ, khó hiểu
Luật quy định rõ các mức tuổi bắt buộc để điều khiển phương tiện giao thông như Điều 60, Luật Giao thông đường bộ; Điều 35, Luật Giao thông đường thủy… Tuy nhiên, quy định về sức khỏe còn khá mập mờ, khó hiểu.
Khoản 2, Điều 60 quy định “Người lái xe phải có sức khỏe phù hợp với loại xe, công dụng của xe… việc khám sức khỏe định kỳ đối với lái xe và cơ sở y tế khám sức khỏe của người lái xe”.
Với quy định hiện hành, một người muốn đi học lái xe phải có giấy khám sức khỏe lần thứ nhất, 5 năm sau đổi bằng khám lại lần 2, 10 năm tiếp theo đổi bằng khám lại lần 3. Quy định là vậy nhưng thực tế đa phần người đi thi, khám đổi bằng mới, cũ đều “mua” hoặc "nhờ" người khác khám hộ.
Luật cũng quy định giờ làm việc tối đa cho một lái xe không quá 8 tiếng và thời gian lái xe liên tục không quá 4 tiếng. Nhưng như thế nào là liên tục? 
Làm sao để kiểm soát được lái xe liên tục hay không liên tục?
Thực tiễn có lái xe khi cán vào người, nghĩ là họ đã sắp chết nên cài số lùi cho họ chết luôn để tránh trách nhiệm nuôi dưỡng nếu nạn nhân còn sống mà tàn phế. Tại sao lại có một số lái xe bán rẻ lương tâm như vậy?
Vì kiến thức pháp luật của họ còn bập bõm, đạo đức người lái xe không được chú trọng học tập và cũng không coi là một môn thi bắt buộc khi cấp và đổi bằng. Chúng ta mới chỉ chủ yếu đào tạo luật về giao thông đường bộ như ký hiệu, chỉ dẫn, biển báo... và kỹ năng lái xe.
Thiết nghĩ nên nghiên cứu bổ sung quy định về đào tạo lái xe cần có thêm môn đạo đức lái xe và cần siết chặt khâu đào tạo và sát hạch lái xe chuyên nghiệp. Hàng năm lái xe và phụ xe phải được tập huấn an toàn bắt buộc đủ một số giờ nhất định và được cấp giấy chứng nhận hoàn thành khóa tập huấn thì mới được tiếp tục thực hiện công việc.
“Đổi mới” nội dung, phương pháp và cách thức tập huấn, huấn luyện an toàn lái xe cho lái xe dễ cảm thụ, bao gồm các phần: Kỹ năng an toàn lái xe, các quy định, chính sách nhà nước về an toàn giao thông, an toàn vệ sinh lao động, phòng chống cháy nổ...
Các cơ sở, đơn vị tập huấn an toàn lái xe phải đủ năng lực, có tư cách pháp nhân, tài liệu tập huấn phải được cơ quan quản lý nhà nước về an toàn giao thông thẩm định và cho phép; phải xây dựng phần mềm quản lý nhân thân lái xe có nối mạng để nhận biết và ngăn chặn tình trạng lái xe bị thải hồi, bị tước bằng lái xe vĩnh viễn nhưng vẫn từ đơn vị này chạy sang đơn vị khác xin việc hoặc thi sát hạch.
Bên cạnh đó, cần có đánh giá kết quả công tác đào tạo, sát hạch, cấp giấy phép lái xe được chuyển giao từ Bộ Công an sang Bộ Giao thông vận tải (từ năm 1995 đến năm 2012), để có sự phân công, điều chỉnh hợp lý, phù hợp với tình hình thực tiễn.
Thiếu quy định đối với doanh nghiệp vận tải
Hoạt động kinh doanh vận tải hành khách là loại hình kinh doanh có điều kiện. Nhưng thực tế hiện nay, theo các quy định thì “điều kiện” còn chưa đầy đủ để có tính sàng lọc đối với các doanh nghiệp như: Chưa quy định chặt chẽ doanh nghiệp phải sở hữu bao nhiêu xe mới được tham gia kinh doanh, lái xe bao nhiêu năm kinh nghiệm mới được lái…
Vì vậy, cần quy định thêm trách nhiệm của chủ doanh nghiệp/phương tiện và trách nhiệm của lái xe phải lập sổ theo dõi bảo dưỡng phương tiện định kỳ đúng theo tiêu chuẩn của nhà sản xuất.
Thiết lập trung tâm theo dõi, hướng dẫn lộ trình và tình trạng đường, xe theo từng tuyến và có biện pháp theo dõi và nhắc nhở lái xe hạn chế tốc độ xe khách chạy đường dài ban đêm bên cạnh việc quy định bắt buộc doanh nghiệp lắp thiết bị GPS; bảo đảm chỗ nghỉ cho các lái xe thay nhau lái, chống ngủ gật và mệt mỏi khi lái xe.
Một số phương tiện kinh doanh vận tải đã được quy định niên hạn sử dụng. Nhưng với xe ô tô con không kinh doanh, niên hạn là “vô cùng”, cũ quá thì đăng kiểm 6 tháng một lần.
Luật nên điều chỉnh lại mối quan hệ trên. Song song với việc quy định niên hạn sử dụng, quy định về tính thuế trước bạ với xe ô tô cũ cũng nên thay đổi. Có những xe đã được sử dụng quá 10 năm, đã hết thời kỳ khấu hao, nhưng biểu tính thuế trước bạ của cơ quan thuế vẫn định giá khá cao khiến nhiều người dân lầm tưởng giá trị sử dụng của xe vẫn còn cao.
Các Trung tâm Đăng kiểm là nơi kiểm tra và cấp phép lưu hành phương tiện chủ yếu là xe cơ giới, song những bất cập, kẽ hở, sự thiếu minh bạch trong vận hành trong dây chuyền kiểm tra, cấp giấy phép đăng kiểm đã góp phần gia tăng TNGT do các phương tiện không bảo đảm an toàn trước khi được phép lưu hành theo luật định.
Vì thế, cần có văn bản pháp luật quy định rõ trách nhiệm của Trung tâm Đăng kiểm trong việc cấp kết quả đăng kiểm sai quy định, tránh tình trạng cấp sổ đăng kiểm của những xe không đạt chất lượng.
Về công tác đăng kiểm cần bổ sung quy định những “chi tiết, phụ kiện” phải thay thế (tại nơi kiểm định). Việc nâng cao chất lượng công tác đăng kiểm sẽ góp phần quan trọng vào việc giảm TNGT. Tuy nhiên, trong quá trình triển khai đề án, các cơ quan liên quan cần thực hiện theo hướng mở, tức là cập nhật thường xuyên thực tế đăng kiểm và dưới Đề án cần có các dự án nhỏ với các nghiên cứu cụ thể, bài bản, khoa học để giải quyết triệt để từng vấn đề tồn tại, phát sinh.
Đặc biệt, việc đẩy mạnh xã hội hóa công tác đăng kiểm phù hợp với thực tế hiện nay, như Cục Đăng kiểm Việt Nam cần phối hợp với các cơ quan trong và ngoài ngành tập trung kiểm tra, rà soát, để tổng kết đánh giá kết quả, từ đó hoàn thiện các cơ chế, chính sách phù hợp, trong đó chú trọng sự minh bạch, công khai.
Chủ động kiểm soát nguy cơ đến từ hạ tầng
Theo quy định của pháp luật hiện nay thì không có quy định về tổ chức chuyên trách, hoặc kiêm nhiệm mang tính “hành pháp” về an toàn giao thông ở các địa phương để chủ động kiểm soát các nguy cơ rủi ro gây TNGT (mặt đường lồi lõm, ta luy sạt lở, biển báo chữ quá nhỏ và nhòe nhoẹt không dễ quan sát lại thiếu, nhiều chỗ cần thiết lại không có hoặc bị che khuất, không có phân giới làn đường...), kiểm soát việc chấp hành các quy định, chính sách nhà nước về an toàn lao động, an toàn lái xe, phòng chống cháy nổ... của các doanh nghiệp vận tải.
Thiếu những quy định về chất lượng, kích cỡ biển, cỡ chữ, kiểu chữ, chất liệu làm biển, chất liệu sơn, màu nền, màu sơn... cho từng loại đường để biển báo giao thông có tính đồng bộ và phát huy hiệu quả đúng với chức năng của biển báo, biển chỉ dẫn giao thông.
Quy định bắt buộc lắp đặt hệ thống bắn tốc độ tự động trên những đoạn đường bắt buộc giảm tốc độ, đoạn đường thường xảy ra tai nạn là yếu tố tác động tâm lý và thói quen giảm tốc tộ đến mức an toàn của lái xe khi qua những đoạn đường này; kết hợp tăng cường camera giám sát để phạt nguội lái xe vi phạm.
Đồng thời, xem xét sửa đổi các hình thức “phạt”, chẳng hạn: Các vi phạm về kỹ thuật, trang thiết bị của xe thì chủ doanh nghiệp/phương tiện phải chịu trách nhiệm. Các vi phạm do lỗi của lái xe gây ra thì phạt lái xe. Ngoài ra còn xem xét trách nhiệm của các cơ quan hữu quan, người có trách nhiệm đối với những tuyến đường xuống cấp nghiêm trọng và các nguyên nhân khác liên quan góp phần làm gây ra tai nạn.
Việc bổ sung luật bắt buộc người khi tham gia giao thông bằng xe máy phải đội mũ bảo hiểm, đó là một điều cần thiết, bởi nó sẽ làm giảm thương vong một cách đáng kể khi TNGT xảy ra. Song cần có quy định bổ sung luật về việc đền bù cho nạn nhân khi sử dụng mũ bảo hiểm của các nhà sản xuất không bảo đảm chất lượng, gây ra thương vong cho người sử dụng khi xảy ra tai nạn.
Trách nhiệm về vấn đề TNGT ở đây không chỉ là của chủ doanh nghiệp, của lái xe mà cả của cơ quan quản lý nhà nước. Chỉ khi phân rõ trách nhiệm, chúng ta mới thấy được đâu là trách nhiệm của Bộ, ngành trung ương, đâu là trách nhiệm của các cấp chính quyền địa phương, người đứng đầu các cơ quan, đơn vị trong việc quản lý như: Quản lý các doanh nghiệp vận tải, quản lý về chất lượng đào tạo lái xe, kiểm định, cấp phép kinh doanh vận tải… thì chắc chắn việc tổ chức thực hiện sẽ đem lại hiệu quả cao hơn.
Hàng năm, các cơ quan có trách nhiệm như Sở Giao thông vận tải, Ủy ban An toàn giao thông quốc gia, lực lượng Cảnh sát giao thông và các doanh nghiệp vận tải, đại diện các lái xe, các chuyên gia pháp lý, các nhà làm luật và thực tiện áp dụng pháp luật liên quan đến an toàn giao thông cần có những hội thảo, tổng kết, chỉ ra những lỗ hổng và khoảng trống của những quy định và những bất cập giữa quy định và thực tiễn để lấy ý kiến đề xuất giải pháp kiềm chế TNGT.
Kết quả của các cuộc hội thảo phải được tổng hợp và gửi đến những cơ quan có trách nhiệm để nghiên cứu và áp dụng vào thực tiễn. Có như vậy các quy định của pháp luật và các giải pháp phù hợp với quy định và điều kiện thực tế của nước ta mới phát huy hiệu lực, hiệu quả kiềm chế TNGT và nâng cao trách nhiệm của các cơ quan và người thực thi công vụ.
Luật sư Nguyễn Văn Chiến
Ủy viên BTV, Phó Tổng Thư ký Liên đoàn Luật sư VN

Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2013

Tai nạn giao thông

Theo thống kê của Cục CSGT Đường bộ - Đường sắt (Bộ Công an), trong tuần đầu tiên của tháng 6, cả nước xảy ra 339 vụ TNGT làm 151 người chết, 232 người bị thương. (Theo VietNamNet ngày 10/6/2013). 
Tôi còn nhớ cách đây khá lâu, trong một phóng sự thực tế, những du khách nước ngoài thường nói với nhau một câu thế này:
"Nếu du lịch mạo hiểm là chưa đủ với bạn, hãy tham gia giao thông ở Việt Nam". 
Bấy giờ, tôi chỉ cảm thấy đó là một câu nói hài hước, đùa vui.
Lúc ấy tôi đã chưa thể nhận ra, dù đó là câu đùa đấy, nhưng không phải tự nhiên mà đùa như vậy!
Thêm nữa, đó mới chỉ là trải nghiệm của những du khách đi bộ qua đường phố Hà Nội...

Tới khi toàn cảnh bức tranh giao thông Việt Nam được phô bày trước mắt, thì câu nói hài hước của du khách nước ngoài không đủ để hình dung nữa, mà thay vào đó, là câu hỏi chua xót và đầy ám ảnh của nhà báo Quản Hồng Đức:
"Mỗi ngày Việt Nam có hơn 30 người đột ngột và vĩnh viễn từ bỏ cuộc sống trong khi đi lại trên đường. Và tử thần sẽ gọi tên ai trong số chúng ta?".
Không còn là sự phóng đại nữa rồi, khi mà cái thực tế diễn ra ngay trong cuộc sống của chính chúng ta, theo như thống kê của cục cảnh sát giao thông, thì trong tuần đầu tháng 6 năm 2013 có 339 vụ tai nạn giao thông xảy ra trên toàn quốc làm 151 người chết, 232 người bị thương!

Con số này có đủ để kích động bạn không, khi chúng góp phần đưa bạn, và tôi, chúng ta trở thành những người-tham-gia-giao-thông-may-mắn-còn-sống, trong hiện tại?
Nếu ai đó chi li nhẩm tính sẽ thấy, số nhân mạng 151 trong 7 ngày kia đã giảm gần 1/3 so với trên 30 người tử vong trung bình mỗi ngày được thống kê ở trên kia. Nhưng hỡi ơi, nhường ấy chưa đủ khủng khiếp, đau thương, mất mát, chấn động, và bàng hoàng hay sao mà coi đó là cải thiện!?

Chúng ta cặm cụi thu thập về từng con số để báo cáo lại với nhau, chúng ta có thể thống kê lại các số liệu và đo đếm, đánh giá chúng. Số liệu tuy không dối trá, nhưng chúng là những con số vô hồn nếu chỉ được xem qua loa, cùng lắm đem lại mấy cái rùng mình chứ chẳng đem lại tác dụng gì. Có bao nhiêu vụ tai nạn, thiệt hại vật chất và tính mạng bao nhiêu, ta đếm được, nhưng chẳng có thước nào, máy nào đo nỗi những gì là vết thương vĩnh hằng mà những vụ tai nạn kia đã khoét sâu vào nhân tâm những gia đình, người thân nạn nhân của nó. Đã là không đếm được, thì một mạng người mất đi cũng là thất bại của xã hội, của ngành giao thông. Chúng ta còn muốn chôn chân trong thất bại tới bao giờ nữa, hay lại phải trực diện nhìn vào những vụ tai nạn tăng lên từng giờ!?

Đó là tai nạn xe đâm vách núi khi đổ dốc hôm 7/6 tại đèo Hòn Giao - Khánh Lê (huyện khánh Vĩnh, Khánh Hòa) làm 7 người thiệt mạng và 21 người khác bị thương. Điểm đặc biệt đáng lưu ý đây là xe chở đoàn giáo viên một trường tiểu học, không những cha mất con, chồng mất vợ, con mất mẹ, mà rồi đây những ánh mắt trẻ thơ ngơ ngác sẽ phải ngấn lệ khi không bao giờ còn được bàn tay "người mẹ ở trường" kia uốn nắn nữa... Quả thực tai nạn giao thông là thứ rủi ro vô tình tàn nhẫn không chừa ai và hậu quả của nó bao giờ cũng quá bi thương và đau khổ!

Chưa dừng lại ở đó, khi cộng đồng còn đang kêu gọi hiến máu tiếp tế cho người giáo viên còn nằm viện, thì sau đó 2 ngày, ngày 9/6, trên QL 1A đoạn qua xã Điện An, huyện Điện Bàn, Quảng Nam xảy ra vụ lật xe khách đường dài hãng Mai Linh khiến 3 người thiệt mạng và 30 người bị thương. Chiều cùng ngày, tại huyện Long Điền, Bà Rịa - Vũng Tàu xảy ra vụ va chạm giữa xe tải đông lạnh với 3 xe máy. Hậu quả cả 6 người trên xe máy tử vong tại chỗ... Những vụ tai nạn thảm khốc cứ dồn dập xảy đến trong cơn hoang mang cực độ của cộng đồng, và chưa hề có dấu hiệu ngưng lại.

Thông tin trong những ngày đầu tháng 6 vừa qua không phải là hồi chuông cảnh tỉnh gióng lên đột ngột như sét giữa trời quang, mà nó là những nhát cứa lên vết thương chưa lành miệng vẫn còn đang rỉ máu và nhiễm trùng đã năm qua tháng lại.
Mười năm qua Việt Nam ước tính có 120,000 người tử vong vì tai nạn giao thông, tức là 12,000 người mỗi năm, còn cao hơn cả thương vong trong thảm họa kép động đất - sóng thần ở Nhật Bản, tương đương 40 vụ rơi máy bay thảm khốc mỗi năm... và chắc chắn không có nhiều kẻ điên rồ muốn tham gia "chuyến bay" như đánh cược mạng sống ấy nữa.
Nhưng chúng ta đâu có lựa chọn !?

Vẫn phải tham gia giao thông, vẫn phải sống chung với hoang mang lo sợ án tử luôn treo lơ lửng mỗi khi ra đường.

Và nếu may mắn không có tên trong những con số thông kê lạnh lùng kia, ta lặng người hay rùng mình một cái, rồi lại lao ra đường hòa vào dòng chảy giao thông như thường...

Thực tế của giao thông Việt Nam đang là cái vòng tròn loanh quanh luẩn quẩn, bế tắc và thảm hại như vậy.

Có lẽ rất nhiều người trong chúng ta sợ tai nạn giao thông, là bởi họ đó là thứ tai họa từ trên trời rơi xuống, không ai biết trước, không rõ lí do, và chỉ nhận ra nó khi quá muộn... Ấy là chưa kể trường hợp đã nhận thấy nguy cơ, chủ động né tránh mà vẫn trở thành nạn nhân xấu số như chị Trần Thị Vở (quê Phú Thọ) cùng người em tên Kiên của mình, đã dừng xe táp hẳn vào lề đường nhưng vẫn bị chiếc xe điên lao thẳng tới mà chết thảm. Cách nghĩ ấy đúng, với người đang mạnh khỏe trong khoảnh khắc đã bị cướp đi sinh mạng bởi những "hung thần xa lộ". Trong chưa tới một giây lóe lên những suy nghĩ cuối cùng, có thể họ sẽ nghĩ tới số mệnh.

Nhưng chúng ta, những "kẻ sống sót” theo nghĩa mảnh mai nhất, chúng ta vẫn còn thở, chúng ta chứng kiến, chúng ta biết tới những vụ tai nạn và thương vong lớn dần, chúng ta đọc được những lí giải của các nhà chuyên môn, chúng ta nghe báo chí hô hào, địa phương vận động về an toàn giao thông... và chúng ta biết, nguyên nhân của phần lớn tai nạn hiện nay chẳng dính dáng gì tới hai chữ tâm linh trong ngoặc kép cả.

Tạo hóa ban cho con người chỉ đôi chân để di chuyển, nhưng cũng ban cho bộ óc để phát minh ra cả ngàn thứ phương tiện đi lại và chuyên chở.

Hệ thống giao thông hiện đại ngày nay tất thảy là do bàn tay nhân tạo mà nên, lợi ích hay tác hại của nó gây ra, không những tác động trực tiếp mà còn có nguyên do khởi phát từ chính con người.

Khối óc con người đã phát minh ra hệ thống giao thông, thì một đòi hỏi thiết yếu đặt ra là khối óc ấy cũng phải có ý thức để sử dụng hiệu quả và an toàn hệ thống này.

Đi lại trên con đường văn minh hiện đại mà lại điều khiển phương tiện bằng bản năng một cách thiếu văn hóa và tư tưởng ích kỉ trục lợi cá nhân thì chỉ có hại mình hại người mà thôi.
Đúng như Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ đã nói, có tới 80% vi phạm là do ý thức của người tham gia giao thông.
Như vậy, cho dù có là chính chủ sở hữu hay đội mũ bảo hiểm hay gắn kiếng chiếu hậu hay chạy không quá tốc độ hay không có rượu bia ... thì vẫn gây Tai Nạn Giao Thông ...
Đề cập tới ý thức thì vấn đề của giáo dục là trước nhất. Có quá nhiều áp lực không đáng có đang đè nặng tâm lí của người đi dạy và người đi học, đó là thành tích, là điểm số; chúng khiến cho từ việc nhỏ nhất là đọc chép nội quy nhà trường - có thể coi là căn chuẩn cơ bản về hành vi ứng xử - cũng được thực hiện một cách hình thức. Việc giáo dục công dân, xây dựng tính hướng thiện tận sâu trong nhận thức, làm theo điều hay lẽ phải ở trường học từ lâu đã là thứ để học sinh học vẹt thay vì cảm thụ.

Chừng nào việc dạy để học sinh nên người còn chưa hiệu quả bằng việc dạy để học sinh thi đỗ thì việc dành ra một buổi tụ họp nhau lại mà tuyên truyền về an toàn giao thông chưa thế tác động gì nhiều tới hệ tư duy cũng như phẩm chất đạo đức nơi "những chủ nhân tương lai của đất nước"!

Không có nền tảng đạo đức vững chãi, sống ở một xã hội mà phần đông không tốt hơn mình, càng lúc sự ích kỉ sâu trong tâm thức càng có xu hướng trở thành người bạn đời chung thủy, ta làm mọi thứ vì bản thân, trục lợi bất kể ảnh hưởng người khác. Và đó là lí do ý thức đạo đức đóng vai trò không nhỏ trong sự an toàn của ngành giao thông vận tải, một ngành quyết định mưu sinh của rất nhiều thành phần trong xã hội hiện nay.

Lấy một doanh nghiệp xe chở khách làm điển hình, doanh nghiệp muốn lợi nhuận lớn mà phải ổn định, anh khoán cho mỗi tài xế một khoản cố định, không đủ phải tự bù vào. Vậy nên tiêu chí về an toàn giao thông có lẽ chẳng thể đứng ngang hàng với việc anh chở được nhiều khách nhất trong khoảng thời gian tối thiểu nhất, hay nói cách khác là kiếm được nhiều nhất bằng mọi cách. Chưa kể doanh nghiệp chỉ tuyển lái chính không cần lái phụ, như vậy có gì đảm bảo cho điều luật lái xe đường dài chỉ được lái xe 10 tiếng mỗi ngày và không lái quá 4 giờ liên tiếp?
Đó là con chưa kể các tệ nạn xã hội như lo lót công an giao thông, thuê bảo kê giành khách được thực hiện bởi bàn tay doanh nghiệp... bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy ý thức chấp hành luật quả là thứ gì đó quá xa xỉ. Để rồi cùng với xe tải và container, xe chở khách trở thành hung thần xa lộ đúng nghĩa, với số vụ và mức độ nghiêm trọng của tai nạn vào bậc nhất hiện nay.

Vì muốn trục lợi, vì quy mọi giá trị trên đời qua tiền bạc cùng lợi ích cá nhân, và một phần không nhỏ vì pháp luật rườm rà phức tạp mà lại chưa chặt chẽ, thậm chí bất cập, nên mới dẫn tới sinh con quỷ đột lốt người ngồi sau vô lăng, xem nhẹ tính mạng con người.
Vì luật quy định gây tai nạn để lại thương tật tốn nhiều khoản bồi thường hơn gây tử vong, mà người đi đường phải chứng kiến thảm cảnh lái xe cố tình cán nạn nhân tới chết khi trót gây tai nạn!
Đơn cử phạm vi nội thành thành phố Hồ Chí Minh đã có không dưới 3 vụ như vậy, trong đó nạn nhận có cả những thiếu niên tuổi đời chưa quá ngưỡng 20....


Đạo đức xuống cấp ở phần đông người tham gia giao thông là nguy cơ lớn nhất, thì nguy cơ lớn thứ nhì, là sự vô cảm của một số người - những người nắm trong tay quyền lãnh đạo.

Chừng nào vẫn còn cái cách nói, cách nghĩ rằng:
“Tất cả làm đúng mà tai nạn vẫn xảy ra” thì chừng ấy vẫn liên tiếp xảy ra tai nạn !
Hình như mất mát của 339 vụ tai nạn vẫn chưa phải là thứ gì đó để những nhà chức trách ngày quên ăn đêm quên ngủ mà làm, làm theo trách nhiệm thuộc về vị trí mà các vị đang nắm giữ.
Cũng giống như lái xe gây tai nạn thì lái xe chịu chứ không can hệ gì tới doanh nghiệp, hiện nay "bị phê bình" vẫn còn quá nhẹ nhàng chưa tác động được tới tận động cơ mạnh mẽ nhất cho người nắm quyền tận tâm tận sức thì phải...?
Bên cạnh thứ xuất phát từ chính cái đầu của người cầm tay lái, người cầm quyền, những nguyên do của tai nạn giao thông còn tới từ công trình không đảm bảo chất lượng khi bị rút ruột trong quá trình thi công, cơ sở vật chất không được tu bổ đúng kì hạn, quản lí còn nhiều bất cập... rồi lí do thiên tai thời tiết, và... cả số mệnh nữa, chúng chiếm 20% còn lại những nguyên nhân của tai nạn giao thông.

Lâu nay tai nạn giao thông gây ra nhiều hậu quả tới mức người ta chẳng muốn kể ra và cũng chẳng thể kể hết.

Nhưng nhìn vào tác hại không cùng của tai họa, âu cũng là động lực hướng cho ta chống lại chúng, nếu vẫn còn lương tri và nhiệt huyết.

Bi kịch thực sự của việc vô ý thức là hầu hết không hiểu, không hình dung ra, không có chút bóng đen nào đè lên thói ích kỉ khi nghĩ về hậu quả của tai nạn giao thông, cho tới khi chính mình phải hứng chịu mất mát, để rồi sự việc trở thành nỗi ám ảnh suốt đời không gì thanh tẩy được. Đó chính là nỗi giày vò không chỉ cướp đi sinh mạng một người, mà còn reo rắc nỗi đau cho người sống của tai nạn giao thông vậy.

Cái "họa trên trời" ấy không mắt không tai, nó chia lìa những người thân thuộc, máu mủ, nó tước đi niềm hi vọng của cả gia đình và cộng đồng, bao nhà tang tóc bi thương, bao nhà táng gia bại sản... cũng đều vì một vụ tai nạn.
Với xã hội, không chỉ nhân mạng mất đi, mà thiệt hại ở mọi mặt.
40,000 tỉ đồng mỗi năm nhằm khắc phục hậu quả tai nạn giao thông, số tiền ấy đem so với 1 400 tỉ đồng chuyển về Quỹ bảo trì Trung ương mỗi quý, chỉ cho ta thấy sự vô vọng và thiếu sót đến thế nào của nguồn ngân sách dành cho giao thông khi có quá nhiều tai nạn gây thiệt hại nặng nề thế này.
Tai nạn giao thông có thể bóp méo giá trị tinh thần trong đời sống hàng ngày của chúng ta, bởi thời điểm nghỉ lễ mà ai ai cũng mong chờ được dành thời gian cho người thân yêu, từ lâu đã như một cái lệ, chính là thời điểm tai nạn giao thông tăng đột biến với mức độ thảm khốc hơn bình thường: trong dịp nghỉ lễ 30/4 và 1/5 vừa qua có tới 110 người thiệt mạng vì tai nạn giao thông.
Năm ngày nghỉ, 110 mạng người, ai vui được?
Thiệt hại do tai nạn giao thông gây ra, quả thật đáng báo động: người chết, tàn hại vật chất, mất mát cả tinh thần và của cải đè nặng lên từng mái nhà, hình ảnh đất nước xấu đi rất nhiều trong mắt bạn bè quốc tế chỉ vì tình hình giao thông không khác gì ong vỡ tổ...

Chúng ta còn hướng tới ngay mai tươi sáng được không nếu cặn bẩn hôm nay vẫn còn?

Chừng nào tháo gỡ được những xiềng xích mà tai nạn giao thông là một trong số đó, dân tộc Việt Nam mới có bước đi lên mạnh mẽ được!

Vậy, phải làm sao?
Đường lối không phải chưa có, vẫn là 3 yếu tố chính là con người, cơ sở hạ tầng và khâu quản lý.
Tuy nhiên đến nay, chúng ta chưa ghi nhận được sự chuyển biến đáng kể. Bằng chứng đường sá vẫn xuống cấp, kém chất lượng, vẫn ăn gian vật liệu, khâu thi công, cảnh sát giao thông vẫn cắm chốt đều, nhưng tài xế vẫn phóng nhanh, vượt ẩu, sát hạch giấy phép lái xe quá dễ dàng, kiểm định làm qua loa...
Nhưng cơ sở hạ tầng cần thời gian, quản lí sai phạm cũng không phải ngay lập tức mà trơn tru được, chỉ có ý thức con người là cấp bách lắm rồi và làm lúc nào cũng là cần thiết.

Nói đi nói lại vẫn chỉ có làm sao cho nhận thức, ý thức, trách nhiệm, văn hóa, văn minh, đạo đức, tự trọng của người tham gia giao thông được nâng cao lên.

Ở các cấp giáo dục thì đó là thay đổi toàn diện những điều bất cập được chỉ ra trong suốt thời gian qua.

Còn với chung toàn xã hội, ta cần tuyên truyền, vận động, nhưng phải tuyên truyền làm sao để người ta thấy đây không còn là chuyện của luật lệ mà còn là chuyện của đạo đức con người.

Cái được coi là bắt buộc nên đứng sau đạo đức, bởi đạo đức mới là yếu tố thực sự có sức mạnh điều chỉnh hành vi của con người.

Nó khiến người ta biết kiềm chế bản thân, có ý thức nhận thức một cách đầy đủ để muốn hành động trước khi sự việc ụp xuống mình một cách không thể né tránh, khiến người ta thấy rằng bảo vệ người khác cũng là bảo vệ chính mình vậy....
Đồng thời, những gì còn là bất cập, là thiếu nghiêm minh và còn tạo cơ sở để diễn biến trở nên trầm trọng hơn... của luật pháp, thì chỉ còn cách chỉnh sửa, hoặc dẹp bỏ đi.
Cách cải thiện đúng đắn nhất là thay thế những cái sai bằng một việc đúng khác.
Tính răn đe trong điều luật phải luôn sẵn sàng cho trường hợp đạo đức không cứu vãn được nữa, đó là thu hồi bằng lái xe vĩnh viễn, là tăng án phạt với các hình thức vi phạm, đồng thời tương quan giữa các án phạt phải tỉ lệ thuận với mức độ sai phạm gây ra... 
Trong khu vực của chúng ta có những nước có luật và ý thức chấp hành luật giao thông có thể coi là hình mẫu lí tưởng, như Singapore hay Nhật Bản, những nước mà thành công của họ không chỉ dựa vào cơ sở hạ tầng được đầu tư kĩ lưỡng và hiện đại - thứ chúng ta chưa lập tức mà theo được.

Vậy nên trước tiên, bên cạnh thay đổi điều luật, hiển nhiên ta còn phải học hỏi nghiêm túc ý thức và văn hóa giao thông của họ để quyết liệt chống tai nạn giao thông trên mỗi nẻo đường.

Tất cả chúng ta đều trông thấy hậu quả khôn lường cũng như những mất mát là không đo đếm được mà tai nạn giao thông gây ra, chúng ta mang trái tim con người, biết đau xót cảm thương, chúng ta đủ sáng suốt và quyết tâm, hãy hành động ngay bởi thảm cảnh đen tối nơi đây đang không ngừng đe dọa cuộc sống, tương lai của mỗi người!
Phạm Nhật Minh (Lớp 11A, Trường THPT Hồng Quang - Hải Dương)
Các cơ quan có chức năng làm giảm tai nạn giao thông: Ban An toàn giao thông, Bộ giao thông vận tải, Cảnh sát giao thông, Bộ công an ... trong nhiều năm qua có tương xứng với gánh nặng mà người dân hàng ngày phải đóng thuế chưa ?

Các vị lãnh đạo có thể hiện trách nhiệm và năng lực quản lý nhằm phục vụ vấn nạn Xã Hội chưa (hay các vị chỉ biết nói suông) ?

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Hình ảnh đẹp của CSGT

Một số hình ảnh đẹp của lực lượng CSGT gây mất hình ảnh của Đảng và Nhà nước trong lòng người dân.
Có nên khai tử lực lượng CSGT ? => co-nen-khai-tu-luc-luong-csgt

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

CSGT ra quân "dẹp quán nhậu" ?

Theo qui định, người lái xe máy có nồng độ cồn trên 0,25 miligam/lít khí thở sẽ bị xử phạt từ 500.000 đến 1 triệu đồng.
Đêm 13-6-2013, hàng chục CSGT Công an TP HCM đóng chốt trên đường Phạm Hùng (quận 8 và huyện Bình Chánh), nơi có nhiều quán nhậu hoạt động đến sáng để "vịn", đo nồng độ cồn những người uống rượu bia điều khiển xe trên đường. 
Những cảnh sát hoá trang, mặc thường phục tuần tra khắp tuyến đường rồi thông báo qua bộ đàm để đồng nghiệp đứng chốt chặn những xe có dấu hiệu "loạng choạng". 
Lực lượng CSGT được trang bị máy đo nồng độ cồn, camera… trong quá trình làm việc để ghi lại hình ảnh người vi phạm làm bằng chứng. 
Nhiều người rất ngạc nhiên và hoang mang khi thấy lực lượng cảnh sát hùng hậu có mặt trên tuyến đường.

Bị giữ xe vì có nồng độ cồn "vượt mức quy định", người dân không khỏi bức xúc lên tiếng phản ứng: 
Mấy ông có ngon dẹp mấy quán nhậu đi. 
Lúc đó may ra hết người uống rượu bia chạy xe trên đường !!!
Và nhiều người dân rất bức xúc khi cảnh sát lập biên bản.

Bên cạnh những người chống đối cũng có rất nhiều người ngoan ngoãn chấp nhận bị phạt ...