Hiển thị các bài đăng có nhãn y te. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn y te. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Trách nhiệm của Bộ Y Tế ?

Dạo này nghe thiên hạ đồn về các vụ sữa nhiễm độc, rồi chết vì tiêm vắc xin, trẻ sinh non chưa chết nhưng bệnh viện lại trả về và sau đó chết thực sự trong bệnh viện ... nghe - đọc - xem những thông tin trên mà thấy lạnh cả người. 
Theo như hiểu biết nông cạn của 1 người sắp làm cha như tôi và hàng ngày sử dụng những sản phẩm - dịch vụ "đã được Bộ Y Tế cho phép lưu thông ở ngoài thị trường" thì những vụ việc như thế này phải thuộc phạm vi quản lý của Bộ Y Tế mà đứng đầu là Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến phải có trách nhiệm đối với những người bị hại và đồng thời có trách nhiệm khắc phục hậu quả ...
Thế nhưng, không hiểu có phải vì tôi chưa tìm hiểu thông tin tới nơi tới chốn hay không mà theo những gì tôi đọc được trên các tờ báo chính thống thì:

- Những người có công tố cáo "nhân bản xét nghiệm" tại bệnh viện Hoài Đức - Hà Nội nhận thưởng 320,000 đồng và không có sự tham gia phát thưởng của Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến ( Nguồn => http://laodong.com.vn/Y-te/Vu-nhan-ban-xet-nghiem-va-le-trao-thuong-khong-hoa-khong-loi-chuc/133275.bld )
- Trẻ sơ sinh suýt bị chôn sống lại "chết một lần nữa" trong bệnh viện nhi Quảng Nam và không thấy bóng dáng của Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến ( Nguồn => http://mecon.vn/suc-khoe-gia-dinh/tre-suyt-bi-chon-song-khong-qua-khoi )
- 3 trẻ sơ sinh chết sau khi tiêm vắc xin VGSV-B tại Quảng Trị trong lúc Bộ Trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến đang công tác ở gần đó đã được xác định là do "choáng phản vệ chưa rõ nguyên nhân" và cũng chưa thấy Bộ Y Tế nhận "trách nhiệm vắc xin" trong khi xử lý trách nhiệm chuyên môn phải nhờ tới Bộ Công An cùng các bộ phận khác đồng thời chưa thấy có trách nhiệm gì đối với người bị hại ( Nguồn => http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130728/vu-3-tre-so-sinh-tu-vong-sau-tiem-vac-xin-bo-y-te-day-bong-cho-bo-cong-an.aspx )
- Lô sữa của Fonterra được sản xuất từ tháng 5-2012 đã bị phát hiện vào ngày 3-8-2013 sau hơn 1 năm cung cấp sữa nguyên liệu cho Vinamilk và một số hãng sữa nổi tiếng khác cũng không thấy Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến nhận trách nhiệm trong khâu kiểm định của mình và thể hiện trách nhiệm đối với người dân đã dùng sữa thành phẩm được chế biến từ sữa nguyên liệu nhiễm độc trong suốt hơn 1 năm vừa qua ( Nguồn => http://gafin.vn/20130805042920172p0c36/fonterra-la-nha-cung-cap-lon-cua-vinamilk.htm )
- Ngày 13-8-2013, phát hiện bún nhiễm hóa chất cũng không thấy Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến nhận trách nhiệm trong việc kiểm soát thực phẩm ngoại trừ việc xử phạt "nếu phát hiện" các cơ sở sản xuất bún nhiễm hóa chất ( Nguồn => http://www.tienphong.vn/xa-hoi/641341/Nhieu-tinh-phia-Nam-phat-hien-bun-nhiem-hoa-chat-tpp.html )
- Ngày 20-8-2013, phát biểu trong hội nghị “Sơ kết công tác y tế 6 tháng đầu năm, định hướng 6 tháng cuối năm 2013 và kế hoạch năm 2014” tổ chức tại Hà Nội, Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến lần đầu tiên bày tỏ ý kiến của mình về những vụ việc chấn động nối tiếp nhau xảy ra trong thời gian qua rằng:
1- Trách nhiệm của Bộ là ban hành văn bản pháp luật, chủ trương chính sách, đốc thúc thực hiện các quy định nhưng triển khai thực thi chính sách là nhiệm vụ của chính quyền (theo phân cấp về địa bàn hành chính). 
2- Lấy vấn đề vắc xin làm ví dụ, luật phòng chống bệnh truyền nhiễm nêu rõ trách nhiệm của Bộ Y Tế là ban hành văn bản quy phạm pháp luật, quy trình tiêm chủng, đôn đốc các đơn vị thực hiện, chính quyền địa phương thực hiện nhiệm vụ triển khai tiêm chủng mở rộng, còn tại nơi thực hiện tiêm người tiêm chủng phải thực hiện đúng quy trình, có quy định đầy đủ rồi. 
3- Người đứng đầu ngành y tế cũng thừa nhận công tác truyền thông trong toàn ngành còn yếu kém. Dẫn đến tình trạng những việc làm được thì không được nêu nhưng khi có “sự cố”, có sai sót thì bị dư luận phản ứng, không phân định rõ nhiệm vụ nào của người trực tiếp gây ra, nhiệm vụ nào là của giám đốc bệnh viện, nhiệm vụ nào là của giám đốc sở, nhiệm vụ nào là của chính quyền địa phương, nhiệm vụ nào của bộ y tế và các sở ban ngành liên quan, dẫn đến bức xúc.
(Nguồn => http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/136695/bo-truong-y-te--quy-dinh-co-roi--ai-sai-nguoi-do-chiu.html )
Như vậy, tóm lại là:
Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến nói riêng và Bộ Y Tế nói chung đã làm tròn công tác "quản lý ngành Y Tế" của mình bằng việc ban hành các văn bản quy phạm pháp luật và vì vậy không hề có trách nhiệm trong tất cả các vụ việc chấn động vừa qua ?

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

"Văn hóa phong bì" trong Bệnh Viện

Cùng với giấy tờ tùy thân và đồ đạc cá nhân, phong bì nay trở thành vật không thể thiếu của mỗi người Việt Nam khi tới bệnh viện, một bài báo của BBC bình luận.
"Tất cả những bệnh nhân khác đều nói với tôi rằng, ai cũng phải dùng tiền để cảm ơn các bác sĩ", một phụ nữ 33 tuổi, đến từ vùng ngoại ô phía nam Hà Nội, nói sau khi dúi một phong bì chứa 500.000 đồng, số tiền cao gấp đôi thu nhập mỗi tháng của cô, cho nhân viên y tế tại một bệnh viện cấp thành phố.
Trước đó, người phụ nữ này đã phải chi tới hai phong bì, mỗi chiếc chứa 50.000 đồng, để con trai cô được các bác sĩ tại bệnh viện tuyến huyện chuyển lên cơ sở y tế cấp cao hơn.
Không ai nói ra, nhưng cô, cùng rất nhiều người Việt Nam khác tin rằng, việc đưa phong bì cho các y bác sĩ sẽ giúp người nhà của họ được ưu ái và chăm sóc cẩn thận hơn.
Dù phải chi một khoản không nhỏ cho ca mổ mắt tại bệnh viện, bà Phin, người chỉ có thu nhập khoảng 3 triệu đồng/tháng, vẫn quyết định gửi thêm một phong bì chứa 200.000 đồng cho bác sĩ.
"Tôi chỉ cố được đến thế", bà nói về số tiền được đặt trong chiếc phong bì, vốn được sinh ra để chứa những lá thư và bưu thiếp.
Bà Luyến, một giáo viên đã nghỉ hưu, cho rằng phong bì cảm ơn là nguyên tắc bất di bất dịch.
"Không phải bác sĩ nào cũng yêu cầu phong bì, nhưng đó là thứ không thể thiếu khi tới bệnh viện. Đó là văn hóa của chúng tôi", bà Luyến, người đang sống tại một thị trấn nhỏ cách Hà Nội 35 km, nói.
Viện phí cho người dân Việt Nam vẫn thường được chính phủ và các doanh nghiệp hỗ trợ thông qua hệ thống bảo hiểm y tế, nhưng do số lượng lớn bệnh nhân cùng tình trạng quá tải ở các bệnh viện công, trong khi mức lương của hầu hết các nhân viên y tế lại không đủ sống, khiến "văn hóa phong bì" ngày càng trở nên phổ biến. 

Theo một nghiên cứu đáng tin cậy, số lượng người nhận phong bì tại các cơ sở y tế ở Việt Nam đã tăng gấp đôi trong sau ba năm, từ 13% vào năm 2007 lên tới 29% trong năm 2010.
Một cuộc khảo sát được Ngân hàng Quốc tế và Thanh tra Chính phủ thực hiện hồi năm ngoái cũng cho thấy, 76% những người dùng phong bì để cảm ơn các y bác sĩ đều hoàn toàn tự nguyện, chỉ có 21% làm việc đó vì bị yêu cầu.

Trong một nỗ lực để ngăn chặn nạn tham nhũng, 5 bệnh viện lớn tại Hà Nội hồi năm 2011 đã quyết định triển khai một chiến dịch chỉnh đốn đạo đức và thái độ làm việc của các nhân viên y tế, trong đó bao gồm chính sách "Nói không với phong bì".

Trung tâm Nghiên cứu và Đào tạo Phát triển Cộng đồng Việt Nam (RTCCD) cũng đang tiến hành một cuộc vận động với mục tiêu tương tự, nhằm thay đổi nhận thức của người dân và các y bác sĩ về những khoản chi không chính thức, hay còn gọi là phong bì. Thông qua chương trình này, giới chức Việt Nam muốn nâng cao hiểu biết của bệnh nhân về quyền lợi của họ, cũng như trách nhiệm của những người đang làm việc trong ngành y. 

Ông Nguyễn Hữu Ngọc, một học giả có tiếng tại Hà Nội, cho rằng nguồn gốc của vấn đề nằm ở truyền thống quà cáp, "có đi có lại", vốn bị ảnh hưởng từ Nho giáo Trung Quốc.
"Ở xã hội Việt Nam cũng như tại Trung Quốc, những món quà thường xuất phát từ lòng biết ơn", học giả này nói. 
"Trước đây, việc thể hiện lòng biết ơn thường mang giá trị tinh thần nhiều hơn là vật chất. Nhưng qua thời gian, nó dần thiên về những giá trị vật chất. Và hiện tại, trong nền kinh tế thị trường, nó giống như một sự giao dịch.
Người ta thường sử dụng khái niệm "văn hóa" để biện minh cho những khoản chi không chính thức, nhưng văn hóa cũng có lúc phải thay đổi, theo ông Soren Davidsen, một chuyên gia quản trị cấp cao của Ngân hàng Thế giới tại Hà Nội.
"Chúng ta đều hiểu rằng việc tặng quà là một phần quan trọng của văn hóa. Nhưng chúng ta cũng biết rằng, văn hóa không phải thứ đứng yên, mà nó luôn chuyển động. Ở một số nước Á Đông, như Singapore, Hàn Quốc hay Nhật Bản, còn từng tồn tại cả văn hóa tham nhũng. Tuy nhiên, chính phủ các quốc gia này đã tìm ra cách để hạn chế và kiểm soát nó." 
"Chúng ta, bằng sự hợp tác của người dân, doanh nghiệp và chính phủ, hoàn toàn có thể thay đổi thứ văn hóa này", ông Davidsen nói. 
Với nhiều người, khoảng cách giữa những món quà và sự hối lộ dường như đã bị xóa nhòa, bà Trần Thu Hà, phó giám đốc RTCCD, cho biết và nói thêm rằng đây chính là lý do để họ biện minh cho việc "chấp nhận phong bì".

Nhưng với những người đang lên kế hoạch ngăn chặn lối suy nghĩ đó, không khó để phân biệt rõ ràng hai khái niệm này. 
"Một món quà có thể được tặng ở nơi công cộng hay bất cứ đâu, và người ta cần thời gian để trò chuyện và nói lời cảm ơn. Trong khi đó, việc hối lộ thường diễn ra rất nhanh, và cả người cho lẫn kẻ nhận đều lo lắng bị người khác bắt gặp", bà Hà nói.
Tuy nhiên, không dễ để thay đổi những thứ đã trở thành thói quen, ông Ngô Mạnh Hùng, Phó cục trưởng Cục Phòng chống tham nhũng, thừa nhận.

Ông Hùng cho biết: 
đã có không ít đề xuất được đưa ra, liên quan tới việc làm thế nào để ngăn chặn nạn phong bì trong ngành y tế, và một trong những biện pháp đầu tiên được tính tới là tăng lương cho các y bác sĩ. 
Nhưng theo Phó giáo sư Tạ Văn Bình, giám đốc Viện Đái tháo đường và Rối loạn chuyển hóa Quốc gia, thì:
chỉ tăng lương là không đủ. 
Ông tin rằng chính phủ Việt Nam phải có những quy định rõ ràng và các hình phạt cứng rắn nếu thực sự muốn chặn đứng nạn phong bì và hối lộ trong bệnh viện. 
Ngoài ra, cũng phải giúp người dân hiểu rằng họ không cần dùng đến phong bì khi tới bệnh viện, bởi làm thế chính là tiếp tay cho các hoạt động tham nhũng. 
Ông Nguyễn Hữu Ngọc thậm chí còn cho rằng, nên ban hành lệnh cấm các bệnh nhân sử dụng phong bì. 

Tuy nhiên, tình trạng này sẽ không thể giải quyết nếu chỉ có sự can thiệp từ một phía, thay vì sự phối hợp của cả bệnh nhân, các y bác sĩ và chính phủ.
"Đây là một nhiệm vụ không dễ dàng, bởi tham nhũng liên quan đến tiền, đến con người và đến quyền lực", Davidsen nói. "Đối với tiến trình phòng chống tham nhũng thì đây là một thách thức không nhỏ. Đây không phải việc có thể diễn ra nhanh chóng sau một đêm".
Nguồn => http://vn.news.yahoo.com/b%E1%BB%87nh-phong-b%C3%AC-%E1%BB%9F-vi%E1%BB%87t-nam-tr%C3%AAn-b%C3%A1o-135953554.html

3 trẻ em chết sau khi tiêm vắc xin VGSVB

Choáng phản vệ (CPV) là một tình trạng dị ứng nặng nề ở mức độ toàn thân và đe doạ tính mạng. Thường xảy ra trong vòng vài giây cho đến vài phút sau khi cơ thể tiếp xúc với một chất gây dị ứng hay dị nguyên. 
Các triệu chứng điển hình của CPV thường là co thắt khí phế quản gây tím tái, suy hô hấp, ngừng tim, loạn nhịp, tổn thương nhiều nội tạng… và tất yếu sẽ dẫn đến tử vong nhanh chóng, nếu không được chẩn đoán kịp thời.
Nguyên nhân của choáng phản vệ

Khác với nhiều phản ứng dị ứng nhẹ khác có thể xảy ra nhiều ngày sau khi tiếp xúc với dị nguyên, nguyên nhân trực tiếp của CPV thường đươc xác định rất nhanh vì phản ứng cực kỳ nặng này xảy ra gần như ngay tức thì sau khi tiếp xúc với dị nguyên. Các dị nguyên này được xếp thành 3 nhóm chính:
Thức ăn: lòng trắng trứng, đậu phọng, chocolate, sữa bò… Tuy nhiên, dị ứng với thức ăn thường rất hiếm khi đưa đến CPV đe doạ tính mạng.
Côn trùng cắn, ong đốt 
Thuốc: có nhiều loại thuốc có thể dẫn đến CPV. Penicilline là một ví dụ điển hình. Với tính chất cấp kỳ của CPV, xảy ra ngay sau khi dùng thuốc, hoàn toàn không khó để xác định bằng bệnh cảnh lâm sàng về nguyên nhân của CPV là do thuốc. 
Giải phẫu bệnh lý hay giảo nghiệm tử thi có thể cung cấp những bằng chứng về CPV: 
tổn thương đa phủ tạng, sung huyết, phù nề, xuất huyết và đặc biệt là co thắt phế quản do dị ứng nặng.
Vì sao tiêm vaccine mà chết?
Với kết quả mổ xác 3 trẻ sơ sinh xấu số vừa tử vong ở bệnh viện Hướng Hoá, Quảng Trị, người ta đã khẳng định chắc chắn nguyên nhân của cái chết này là do CPV. 
Một trẻ sơ sinh khoẻ mạnh, đủ cân, trong vòng 24 giờ đầu chỉ tiếp xúc với sữa mẹ, vaccine và… không khí. 
Mà sữa mẹ và không khí thì chưa bao giờ gây CPV hàng loạt cả (?). 
Ba vụ đột tử, xảy ra vài phút sau khi tiêm chích thuốc, trên ba cơ địa khoẻ mạnh, thì chỉ có những sinh viên y khoa cực kỳ kém cỏi mới không phán đoán được nguyên nhân gây CPV là do đâu mà ra.
Do đó, phải nêu đích danh nguyên nhân của những vụ chết thảm này là do chính lọ vaccine kia, chứ không phải là “CPV không rõ nguyên nhân” như ông Nguyễn Trần Hiển, Viện trưởng Viện Vệ Sinh dịch tễ TW đã công bố. Sự mập mờ này hoàn toàn có tính gian lận và che dấu dư luận về một sự thật đã quá hiển nhiên.
Không thể có lý do nào khác, ngoài những lọ vaccine do Công ty TNHH một thành viên vắc xin sinh phẩm số 1 (Vabiotech) sản xuất.
Xin nhắc lại, theo qui chuẩn và kinh nghiệm quốc tế, vaccin ngừa VGSV B là một vaccine cực kỳ an toàn. 

Trang thông tin chính thức của Trung Tâm Kiểm soát bệnh tật Hoa Kỳ (CDC) khẳng định: 
Kể từ khi áp dụng vào năm 1982, đã có hơn 100 triệu lượt người được chích và hoàn toàn không ghi nhận được tác dụng phụ nghiêm trọng nào. Tác dụng phụ chủ yếu là đau chỗ tiêm chích.  (Nguồn: http://www.cdc.gov/hepatitis/B/bFAQ.htm#bFAQ38) 
Vì vậy, viện dẫn những tỷ lệ, xác suất dị ứng thuốc vào trường hợp này cũng là một lời nói dối.
Khác với những loại vaccine khác đòi hỏi bảo quản lạnh liên tục, vaccine VGSV B hoàn toàn không bị hư hỏng khi tiếp xúc với nhiệt độ phòng. 

Tài liệu của WHO ghi rõ: 
Giữ vaccine viêm gan B ở 37o trong 1 tuần không ảnh hưởng đến tính sinh miễn dịch trên người lớn khỏe mạnh. Tỷ lệ chuyển đổi huyết thanh (tạo ra được kháng thể bảo vệ) là > 98%. (Nguồn:http://www.who.int/entity/immunization_delivery/optimize/use_of_vaccines_outside_cold_chain.pdf ) 
Đem cúp điện ra để đổ thừa cũng là một lời nói dối vụng về khác.
Bên cạnh đó, một loạt những bắt bẻ có tính hành chánh về qui trình chích ngừa (không ghi chép, không lưu vỏ, để chung vaccin với các sinh phẩm khác…) như lời ông Hiển cũng là một dạng đôi chối tệ hại. 
Độ an toàn của vaccine là ở khâu bào chế, không phải vì tuyến dưới có lưu vỏ thuốc hay có ghi chép cẩn thận mà trẻ em bớt chết, thưa ông GS TS Viện trưởng.
Chỉ có thể nói rằng:
Công bố kết quả “CPV chưa rõ nguyên nhân” là nói dối, quanh co và lấp liếm. 
Nguyên nhân chắc chắn và trực tiếp là qui trình bào chế vaccine ở công ty trách nhiệm hữu hạn kia, mà Bộ Y tế là người bao thầu các sản phẩm của nó bằng tiền thuế nhân dân qua chương trình tiêm chủng quốc gia.
Không thể có sự thực nào khác hơn! 

Chỉ khi nhìn thẳng vào nguyên nhân là những lọ vaccine oan nghiệt kia, và thay thế nó bằng vaccine đúng chuẩn như thế giới đã dùng, mới có thể chấm dứt được cảnh trẻ sơ sinh chết thảm.

Đất nước đáng thương xót của chúng ta còn nghèo.
Nhưng không phải vì nghèo mà con cái chúng ta phải chết vì những lọ vaccine giết người kia.

Con cái chúng ta phải được chích ngừa bằng những vaccine tốt nhất, an toàn nhất như mọi trẻ em khác.

Ít nhất, chúng có quyền được sống sau khi tiêm chủng!
Với trách nhiệm của một thầy thuốc và của một công dân, tôi ký tên vào bản kiến nghị này để yêu cầu Bà Bộ trưởng Y tế hãy từ chức.  Xét về nhiều mặt, bà ấy đã là một thầy thuốc và một chính khách thất bại
Nguồn => www.drnikonian.com/2013/07/choang-phan-ve-chua-ro-nguyen-nhan

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Bộ trưởng Bộ Y tế nên nhận trách nhiệm

Xung quanh vụ 3 cháu bé tử vong do tiêm vắc xin viêm gan B ở Quảng Trị và cách hành xử của Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến, PV Kiến Thức đã có cuộc trao đổi với nguyên đại biểu Quốc hội Lê Văn Cuông, để làm rõ trách nhiệm của "tư lệnh lĩnh vực"- người đứng đầu ngành y tế.
- Những ngày gần đây, vụ việc 3 cháu bé tử vong do tiêm vắc xin viêm gan B ở Quảng Trị đang khiến nhiều người quan tâm, một số người tỏ ra bất an. Ông có theo dõi diễn biến sự việc này?
Vụ việc 3 cháu bé tử vong do tiêm vắc xin viêm gan B ở Hướng Hóa (Quảng Trị) đang khiến nhiều người quan tâm, và tôi cũng không ngoại lệ. Mỗi cháu bé chào đời là niềm vui, niềm động viên của mỗi gia đình. Do vậy, việc tiêm chủng viêm gan B để các cháu bé lớn lên khỏe mạnh là mong muốn tất yếu của những người làm cha mẹ. 
Các cháu mới chào đời chưa lâu thì đã sớm bị cướp đi sinh mạng. Tôi nghĩ, để xảy ra sự việc đó… thật đáng buồn!
- Khi biết thông tin đó, rất nhiều người bày tỏ sự thương cảm, không ít người dù không quen biết gia đình nạn nhân cũng bật khóc. Dư luận cũng bày tỏ sự thất vọng khi Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đang có mặt ở Quảng Trị nhưng không có động thái thăm hỏi các gia đình có con bị tử vong. Ý kiến của ông về cách hành xử này?
Khi sự việc xảy ra, Bộ Y tế nhanh chóng cử người điều tra, làm sáng tỏ vụ việc thì tôi cho rằng đây là việc làm có tính trách nhiệm cao. 
Việc chỉ đạo làm rõ nguyên nhân, trách nhiệm là tất yếu, nhưng nếu có thể, Bộ trưởng nên đích thân dành thời gian tới xin lỗi, chia buồn, động viên gia đình để giảm nỗi đau mất mát. 
Tôi thấy, ở các nước, trong những tai nạn nghiêm trọng khiến nhiều người tử vong, thương vong, Thủ tướng có lúc còn tổ chức những ngày tang lễ hoặc tới trực tiếp chia buồn. Đó vừa là cái tâm, cũng là trách nhiệm của người lãnh đạo. 
Bộ trưởng công tác ở ngay Quảng Trị, nơi xảy ra vụ việc mà không đến thăm hỏi, theo tôi đó là điều đáng tiếc!
- Bộ trưởng Y tế có giải thích với báo chí, do lịch công tác được sắp xếp kín nên không thể đến thăm. Có phải lịch làm việc của lãnh đạo đã xếp thì “bất di bất dịch”, thưa ông?
Công tác cán bộ nói chung, với Bộ trưởng Bộ Y tế nói riêng là những việc bình thường phải làm hàng ngày. Với vụ việc đột xuất này, Bộ trưởng nên tạm gác lại các công việc, hay việc gì có thể thì nên chỉ đạo các Thứ trưởng làm thay, nên đích thân đến thăm, chia buồn, động viên gia đình. 
Đây là vụ việc nhạy cảm, đòi hỏi sự linh hoạt của người làm chính trị.
- Bộ trưởng Tiến cũng khẳng định, sẽ công khai, minh bạch nguyên nhân: “Trách nhiệm của ai sẽ xử lý người đó. Lỗi của vắc xin thì xử vắc xin; lỗi do người tiêm, xử người tiêm; lỗi do kỹ thuật xử lý kỹ thuật”. Nhiều người cho rằng phát ngôn của Bộ trưởng Tiến quả là khó hiểu. Ông có nghĩ như vậy?
“Xử lý vắc xin” là xử lý gì? (Cười). Tôi hiểu ý Bộ trưởng Tiến, là người nào sai thì phải chịu trách nhiệm. 
Đúng. Về lý mà nói, bộ phận nào sai thì bộ phận đó phải chịu trách nhiệm: chất lượng vắc xin không tốt do cơ sở sản xuất, thì cơ sở sản xuất phải chịu trách nhiệm; do quá trình lưu thông, bảo quản, hay do cán bộ sử dụng chưa đúng quy trình… thì bộ phận phụ trách chịu trách nhiệm. Đó là trách nhiệm chuyên môn, trách nhiệm trước pháp luật. 
Nhưng còn cái gọi là “trách nhiệm chính trị”, là “tư lệnh” đứng đầu ngành y tế thì tất cả những vấn đề liên quan dù trực tiếp, hay gián tiếp để xảy ra hậu quả nghiêm trọng làm ảnh hưởng hình ảnh của ngành thì Bộ trưởng phải đứng ra nhận trách nhiệm xin lỗi dân chứ. Sau đó, phải chỉ đạo đến nơi đến chốn để ngăn cản sự việc không tái diễn nữa. 
Nếu người bình thường chỉ nói đến trách nhiệm chuyên môn và pháp luật thì được, Bộ trưởng bỏ qua trách nhiệm chính trị, không nhắc đến là chưa đủ.
- Đây không phải lần đầu phát ngôn của Bộ trưởng Tiến khiến dư luận bức xúc, hoang mang. Nên chăng, người lãnh đạo cần có những phát ngôn đúng mực, thưa ông?
Tôi cũng theo dõi một số chương trình chất vấn của Quốc hội, hay "Dân hỏi, Bộ trưởng trả lời" và thấy rằng nhiều phát ngôn của Bộ trưởng Bộ Y tế còn chưa được chuẩn mực, bộc lộ sự thiếu kinh nghiệm, thiếu nhận thức xã hội và nhạy cảm chính trị… 
Nói như Bộ trưởng Tiến, “lỗi của vắc xin thì xử vắc xin” thì không đúng, không đủ, không rõ nghĩa. Vắc xin là sản phẩm do con người sản xuất ra, không phải cụ thể cá nhân, nhóm người nào thì biết chịu trách nhiệm ra sao? 
Hay, Bộ trưởng Y tế từng nói rằng “bà con không được đưa bác sĩ phong bì”, “ai chụp ảnh được bác sĩ nhận tiền thì gửi cho chúng tôi”… đó là những phát ngôn chưa được chặt chẽ, chưa sát thực tế, chưa đề cao trách nhiệm cá nhân nên chưa được đồng thuận của dư luận cũng dễ hiểu. 
Người xưa thường nói “con dại cái mang” mà, trách nhiệm cụ thể thì người làm sai phải chịu, nhưng Bộ trưởng là người đồng hành nên xin lỗi và nhận trách nhiệm của mình. Dũng cảm nhận thiếu sót trong việc chỉ đạo, quản lý, để từ đó tìm giải pháp khắc phục thì không chỉ hình ảnh của ngành y tế, mà chính hình ảnh Bộ trưởng đẹp hơn trong lòng công chúng. Không nên né tránh trách nhiệm, hay tìm cách đùn đẩy trách nhiệm cho người này, người khác.
- Xin cảm ơn ông!
Phạm Thủy (thực hiện)

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Dùng hóa chất tái chế bún

Trong vai người đang cần việc làm, PV xin làm công nhân tại cơ sở sản xuất bún tươi của bà Hoa, nằm trên đường số 4, P.4, Q.8. Cơ sở này sử dụng hóa chất để sản xuất và tái chế bún ôi, thiu thành bún tươi mới.
Mỗi ngày, cơ sở tung ra thị trường 3-4 tấn bún
Cơ sở hoạt động sản xuất từ 12 giờ trưa đến 3 giờ sáng hôm sau.

Vì là “lính mới” nên PV được hướng dẫn các công đoạn làm bún, từ giặt bao đựng bột để tận dụng bột còn dính ở bao, quét gom bột vương vãi trên sàn… đến xay bột, cán bún.


Theo quan sát của PV, hầu hết các công nhân ở đây khi làm việc đều mình trần, tay không và có thói quen hút thuốc xong ném tàn, khạc nhổ ngay trên sàn nhà.

Do tiếp xúc nhiều với nước, hóa chất, tay chân nhiều công nhân bị lở loét, nhưng họ chẳng ngần ngại vốc bột, bún thành phẩm cho vào bịch.
Chưa hết, trong các công đoạn sản xuất bún thường vương vãi nguyên liệu ra sàn, sau đó được quét thu gom lại cho vào máy xay bột để tiếp tục làm bún.

PV khi lần đầu được phân công quét thu gom bột, bún rơi vãi dưới sàn nhà, định hốt đem đổ liền bị con trai bà chủ quát:

“Để đó lát nữa đổ vào máy đánh lại!”.
Qua tìm hiểu, PV còn biết lò bún của bà Hoa thường xuyên thu gom bún ế, bún thiu về tái chế thành bún mới.
1 giờ 30 phút sáng 28.6, chiếc xe tải màu trắng mang biển số 57M-18… lấy bún từ lò của bà Hoa chạy đến giữa cầu Chánh Hưng thì quẹo trái, qua đường Xóm Củi, rồi rẽ vào đường Cần Giuộc (P.12, Q.8), dừng lại trước hẻm 137. 
Hai thanh niên nhanh chóng vận chuyển 40 giỏ bún (mỗi giỏ 30-40 kg) vào sâu trong hẻm giao cho những người buôn bán tại khu vực chợ Xóm Củi vào sáng sớm. 
Sau đó, chiếc xe tải tiếp tục chạy về chợ Phú Xuân (H.Nhà Bè) bỏ mối 13 giỏ bún ở đây, rồi quay đầu chạy về chợ Tân Mỹ (Q.7) tiếp tục bỏ nốt số bún trên xe trước khi chạy thẳng về lò bún của bà Hoa để tiếp tục lấy hàng đi giao. 
2 giờ sáng, xe cộ tấp nập ra vào nhà bà Hoa để lấy bún, vận chuyển đưa đến các điểm tiêu thụ. PV bám theo một người đàn ông cởi trần, mặc quần soọc chạy xe ba gác chất 9 giỏ bún tươi lao thẳng về phía đường Trần Xuân Soạn, rồi chạy về chợ Tân Quy (P.Tân Quy, Q.7). 
Anh này phân chia bún đến một số sạp trong chợ rồi quay về lò bún của bà Hoa tiếp tục chất đầy bún lên xe ba gác và chở đi tiếp.
Ngoài xe ba gác, xe tải vận chuyển bún đi bỏ các mối, mỗi đêm còn có hàng chục lượt xe máy của các tiểu thương bán ở các chợ gần đó đến nhà bà Hoa lấy bún về bán.

Tại chợ Tân Quy (Q.7), một người bán bún lấy mối của bà Hoa cho PV biết:

“Bán bún đâu sợ ế, vì có ế cũng trả lại cho lò bún để họ nấu lại. 
Các xe bỏ bún cứ khuya hôm trước đến bỏ bún cho chúng tôi, khuya hôm sau họ quay lại đưa bún mới và thu bún cũ về. 
Vì vậy chúng tôi cứ lấy thoải mái bán mà không lo bị ế”. 
Chúng tôi đến một điểm bán bún tươi trên đường Phạm Hùng (Q.8) với nhã ý với người bán “muốn tìm mua bún ế về cho heo ăn” thì nhận được câu trả lời:
“Làm gì có bún bán cho heo ăn? Bún bán ế, bún thiu sẽ trả về cho lò theo giá cũ”.
Một người khác chen vào:
“Có hôm chúng tôi lấy vài trăm kg bún, bán ế, còn dư là chuyện bình thường. 
Lò bún bỏ cho tôi giá nào thì khi thu lại bún cũ họ cũng tính giá y vậy. 
Do đó, chúng tôi cứ lấy về bán thoải mái, đâu có sợ lỗ đâu mà lo”.
Bún thu gom về, theo bà Hoa là để tái chế thành bún tươi mới, đem ra chợ bán tiếp. Cụ thể, bún bán không hết của ngày hôm trước được đưa về lò, phần nào hư, nát quá thì để cho heo; còn lại dùng nước rửa sạch, làm ráo, rồi cho vào máy quay chung với bột mới (bột nguyên liệu mới) rồi tiếp tục đưa qua máy tạo sợi cho ra bún mới.
Để bún cũ, bún ế sau khi được tái chế không bị hôi mà còn có mùi thơm, cơ sở dùng một loại dung dịch màu trắng trộn vào. 
Loại dung dịch này được bà Hoa bật mí mua ở chợ Kim Biên, Q.5.
Nghe “bật mí” của chủ cơ sở, PV rùng mình và nghĩ đến lời một công nhân “đàn anh” dặn dò:
Làm ở đây, mày chớ dại mà ăn bún! 
Đói thì lấy mì mà ăn. 
Bọn tao hằng ngày không dám ăn dù chỉ một cọng. 
Bà chủ bảo lấy bún ăn sáng nhưng bọn tao thà ăn mì tôm sống còn hơn!
Sau khi thu thập đầy đủ những chứng cứ về cơ sở sản xuất bún bẩn, PV Thanh Niên chuyển toàn bộ đến UBND Q.8 và lãnh đạo địa phương đã nhanh chóng lên kế hoạch, thành lập đoàn kiểm tra liên ngành, phối hợp cùng PV tiến hành kiểm tra cơ sở sản xuất bún nói trên vào chiều 1-7-2013.
Khi đoàn đến nơi, mặt sàn khu vực sản xuất bún nhầy nhụa nước, bún tươi vương vãi khắp dưới sàn nhà. 
Thấy đoàn đến, một thanh niên vội dùng vòi nước xịt sàn nhà cho sạch hơn. 
Khu vực ngâm gạo và chứa nguyên liệu bột (xay từ gạo) thì ẩm thấp, nhầy nhụa nước. 
Bồn chứa nước dùng ngâm gạo để trống, không có nắp che đậy, trong khi theo chủ cơ sở gạo phải ngâm 3-4 ngày mới đem xay bột để làm bún. 
Gạo sau khi xay thành bột được cho vào bao để ngổn ngang dưới đất, không đảm bảo vệ sinh vì những bao bột sẽ bị ngấm nước bẩn từ sàn nhà. 
Những thanh niên trực tiếp làm bún mình trần xay bột, làm bún, dùng tay không bốc bún thành phẩm cho vào thúng...
Kiểm tra thêm, đoàn phát hiện tại khu vực sản xuất bún có nhiều loại hóa chất, phụ gia, nhưng đại diện cơ sở không xuất trình được hóa đơn, chứng từ mua bán, gồm:
7 kg hóa chất dạng bột trắng mịn; một số bột màu vàng chanh, màu trắng dạng cốm và dung dịch không màu, có mùi nhưng không rõ loại.
Bước đầu, đại diện cơ sở khai với đoàn kiểm tra những hóa chất, phụ gia trên mua từ chợ Kim Biên Q.5, được sử dụng trong từng công đoạn để tẩy trắng, chống mốc và tạo mùi thơm khi làm bún.

Đoàn kiểm tra liên ngành đã lập biên bản, lấy mẫu các hóa chất và bún để kiểm nghiệm, xác định các hóa chất phát hiện tại cơ sở sản xuất bún trên.



Theo các chuyên gia về vệ sinh an toàn thực phẩm của TP.HCM và thành viên của đoàn kiểm tra, qua kiểm tra cho thấy nhiều cơ sở sản xuất bún tươi thường dùng hóa chất để tẩy trắng làm bún sáng đẹp; dùng hóa chất chống chua, chống mốc và làm cho bún sáng óng ánh. 
Riêng với cơ sở của bà Hoa có thêm dung dịch làm “thơm” bún ế sau khi được tái chế! 
Thành viên trong đoàn kiểm tra phải thốt lên: “Kiểm tra cơ sở này xong về hết dám ăn bún