Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyen thi kim tien. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nguyen thi kim tien. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Trách nhiệm của Bộ Y Tế ?

Dạo này nghe thiên hạ đồn về các vụ sữa nhiễm độc, rồi chết vì tiêm vắc xin, trẻ sinh non chưa chết nhưng bệnh viện lại trả về và sau đó chết thực sự trong bệnh viện ... nghe - đọc - xem những thông tin trên mà thấy lạnh cả người. 
Theo như hiểu biết nông cạn của 1 người sắp làm cha như tôi và hàng ngày sử dụng những sản phẩm - dịch vụ "đã được Bộ Y Tế cho phép lưu thông ở ngoài thị trường" thì những vụ việc như thế này phải thuộc phạm vi quản lý của Bộ Y Tế mà đứng đầu là Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến phải có trách nhiệm đối với những người bị hại và đồng thời có trách nhiệm khắc phục hậu quả ...
Thế nhưng, không hiểu có phải vì tôi chưa tìm hiểu thông tin tới nơi tới chốn hay không mà theo những gì tôi đọc được trên các tờ báo chính thống thì:

- Những người có công tố cáo "nhân bản xét nghiệm" tại bệnh viện Hoài Đức - Hà Nội nhận thưởng 320,000 đồng và không có sự tham gia phát thưởng của Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến ( Nguồn => http://laodong.com.vn/Y-te/Vu-nhan-ban-xet-nghiem-va-le-trao-thuong-khong-hoa-khong-loi-chuc/133275.bld )
- Trẻ sơ sinh suýt bị chôn sống lại "chết một lần nữa" trong bệnh viện nhi Quảng Nam và không thấy bóng dáng của Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến ( Nguồn => http://mecon.vn/suc-khoe-gia-dinh/tre-suyt-bi-chon-song-khong-qua-khoi )
- 3 trẻ sơ sinh chết sau khi tiêm vắc xin VGSV-B tại Quảng Trị trong lúc Bộ Trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến đang công tác ở gần đó đã được xác định là do "choáng phản vệ chưa rõ nguyên nhân" và cũng chưa thấy Bộ Y Tế nhận "trách nhiệm vắc xin" trong khi xử lý trách nhiệm chuyên môn phải nhờ tới Bộ Công An cùng các bộ phận khác đồng thời chưa thấy có trách nhiệm gì đối với người bị hại ( Nguồn => http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130728/vu-3-tre-so-sinh-tu-vong-sau-tiem-vac-xin-bo-y-te-day-bong-cho-bo-cong-an.aspx )
- Lô sữa của Fonterra được sản xuất từ tháng 5-2012 đã bị phát hiện vào ngày 3-8-2013 sau hơn 1 năm cung cấp sữa nguyên liệu cho Vinamilk và một số hãng sữa nổi tiếng khác cũng không thấy Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến nhận trách nhiệm trong khâu kiểm định của mình và thể hiện trách nhiệm đối với người dân đã dùng sữa thành phẩm được chế biến từ sữa nguyên liệu nhiễm độc trong suốt hơn 1 năm vừa qua ( Nguồn => http://gafin.vn/20130805042920172p0c36/fonterra-la-nha-cung-cap-lon-cua-vinamilk.htm )
- Ngày 13-8-2013, phát hiện bún nhiễm hóa chất cũng không thấy Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến nhận trách nhiệm trong việc kiểm soát thực phẩm ngoại trừ việc xử phạt "nếu phát hiện" các cơ sở sản xuất bún nhiễm hóa chất ( Nguồn => http://www.tienphong.vn/xa-hoi/641341/Nhieu-tinh-phia-Nam-phat-hien-bun-nhiem-hoa-chat-tpp.html )
- Ngày 20-8-2013, phát biểu trong hội nghị “Sơ kết công tác y tế 6 tháng đầu năm, định hướng 6 tháng cuối năm 2013 và kế hoạch năm 2014” tổ chức tại Hà Nội, Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến lần đầu tiên bày tỏ ý kiến của mình về những vụ việc chấn động nối tiếp nhau xảy ra trong thời gian qua rằng:
1- Trách nhiệm của Bộ là ban hành văn bản pháp luật, chủ trương chính sách, đốc thúc thực hiện các quy định nhưng triển khai thực thi chính sách là nhiệm vụ của chính quyền (theo phân cấp về địa bàn hành chính). 
2- Lấy vấn đề vắc xin làm ví dụ, luật phòng chống bệnh truyền nhiễm nêu rõ trách nhiệm của Bộ Y Tế là ban hành văn bản quy phạm pháp luật, quy trình tiêm chủng, đôn đốc các đơn vị thực hiện, chính quyền địa phương thực hiện nhiệm vụ triển khai tiêm chủng mở rộng, còn tại nơi thực hiện tiêm người tiêm chủng phải thực hiện đúng quy trình, có quy định đầy đủ rồi. 
3- Người đứng đầu ngành y tế cũng thừa nhận công tác truyền thông trong toàn ngành còn yếu kém. Dẫn đến tình trạng những việc làm được thì không được nêu nhưng khi có “sự cố”, có sai sót thì bị dư luận phản ứng, không phân định rõ nhiệm vụ nào của người trực tiếp gây ra, nhiệm vụ nào là của giám đốc bệnh viện, nhiệm vụ nào là của giám đốc sở, nhiệm vụ nào là của chính quyền địa phương, nhiệm vụ nào của bộ y tế và các sở ban ngành liên quan, dẫn đến bức xúc.
(Nguồn => http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/136695/bo-truong-y-te--quy-dinh-co-roi--ai-sai-nguoi-do-chiu.html )
Như vậy, tóm lại là:
Bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến nói riêng và Bộ Y Tế nói chung đã làm tròn công tác "quản lý ngành Y Tế" của mình bằng việc ban hành các văn bản quy phạm pháp luật và vì vậy không hề có trách nhiệm trong tất cả các vụ việc chấn động vừa qua ?

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

"Văn hóa phong bì" trong Bệnh Viện

Cùng với giấy tờ tùy thân và đồ đạc cá nhân, phong bì nay trở thành vật không thể thiếu của mỗi người Việt Nam khi tới bệnh viện, một bài báo của BBC bình luận.
"Tất cả những bệnh nhân khác đều nói với tôi rằng, ai cũng phải dùng tiền để cảm ơn các bác sĩ", một phụ nữ 33 tuổi, đến từ vùng ngoại ô phía nam Hà Nội, nói sau khi dúi một phong bì chứa 500.000 đồng, số tiền cao gấp đôi thu nhập mỗi tháng của cô, cho nhân viên y tế tại một bệnh viện cấp thành phố.
Trước đó, người phụ nữ này đã phải chi tới hai phong bì, mỗi chiếc chứa 50.000 đồng, để con trai cô được các bác sĩ tại bệnh viện tuyến huyện chuyển lên cơ sở y tế cấp cao hơn.
Không ai nói ra, nhưng cô, cùng rất nhiều người Việt Nam khác tin rằng, việc đưa phong bì cho các y bác sĩ sẽ giúp người nhà của họ được ưu ái và chăm sóc cẩn thận hơn.
Dù phải chi một khoản không nhỏ cho ca mổ mắt tại bệnh viện, bà Phin, người chỉ có thu nhập khoảng 3 triệu đồng/tháng, vẫn quyết định gửi thêm một phong bì chứa 200.000 đồng cho bác sĩ.
"Tôi chỉ cố được đến thế", bà nói về số tiền được đặt trong chiếc phong bì, vốn được sinh ra để chứa những lá thư và bưu thiếp.
Bà Luyến, một giáo viên đã nghỉ hưu, cho rằng phong bì cảm ơn là nguyên tắc bất di bất dịch.
"Không phải bác sĩ nào cũng yêu cầu phong bì, nhưng đó là thứ không thể thiếu khi tới bệnh viện. Đó là văn hóa của chúng tôi", bà Luyến, người đang sống tại một thị trấn nhỏ cách Hà Nội 35 km, nói.
Viện phí cho người dân Việt Nam vẫn thường được chính phủ và các doanh nghiệp hỗ trợ thông qua hệ thống bảo hiểm y tế, nhưng do số lượng lớn bệnh nhân cùng tình trạng quá tải ở các bệnh viện công, trong khi mức lương của hầu hết các nhân viên y tế lại không đủ sống, khiến "văn hóa phong bì" ngày càng trở nên phổ biến. 

Theo một nghiên cứu đáng tin cậy, số lượng người nhận phong bì tại các cơ sở y tế ở Việt Nam đã tăng gấp đôi trong sau ba năm, từ 13% vào năm 2007 lên tới 29% trong năm 2010.
Một cuộc khảo sát được Ngân hàng Quốc tế và Thanh tra Chính phủ thực hiện hồi năm ngoái cũng cho thấy, 76% những người dùng phong bì để cảm ơn các y bác sĩ đều hoàn toàn tự nguyện, chỉ có 21% làm việc đó vì bị yêu cầu.

Trong một nỗ lực để ngăn chặn nạn tham nhũng, 5 bệnh viện lớn tại Hà Nội hồi năm 2011 đã quyết định triển khai một chiến dịch chỉnh đốn đạo đức và thái độ làm việc của các nhân viên y tế, trong đó bao gồm chính sách "Nói không với phong bì".

Trung tâm Nghiên cứu và Đào tạo Phát triển Cộng đồng Việt Nam (RTCCD) cũng đang tiến hành một cuộc vận động với mục tiêu tương tự, nhằm thay đổi nhận thức của người dân và các y bác sĩ về những khoản chi không chính thức, hay còn gọi là phong bì. Thông qua chương trình này, giới chức Việt Nam muốn nâng cao hiểu biết của bệnh nhân về quyền lợi của họ, cũng như trách nhiệm của những người đang làm việc trong ngành y. 

Ông Nguyễn Hữu Ngọc, một học giả có tiếng tại Hà Nội, cho rằng nguồn gốc của vấn đề nằm ở truyền thống quà cáp, "có đi có lại", vốn bị ảnh hưởng từ Nho giáo Trung Quốc.
"Ở xã hội Việt Nam cũng như tại Trung Quốc, những món quà thường xuất phát từ lòng biết ơn", học giả này nói. 
"Trước đây, việc thể hiện lòng biết ơn thường mang giá trị tinh thần nhiều hơn là vật chất. Nhưng qua thời gian, nó dần thiên về những giá trị vật chất. Và hiện tại, trong nền kinh tế thị trường, nó giống như một sự giao dịch.
Người ta thường sử dụng khái niệm "văn hóa" để biện minh cho những khoản chi không chính thức, nhưng văn hóa cũng có lúc phải thay đổi, theo ông Soren Davidsen, một chuyên gia quản trị cấp cao của Ngân hàng Thế giới tại Hà Nội.
"Chúng ta đều hiểu rằng việc tặng quà là một phần quan trọng của văn hóa. Nhưng chúng ta cũng biết rằng, văn hóa không phải thứ đứng yên, mà nó luôn chuyển động. Ở một số nước Á Đông, như Singapore, Hàn Quốc hay Nhật Bản, còn từng tồn tại cả văn hóa tham nhũng. Tuy nhiên, chính phủ các quốc gia này đã tìm ra cách để hạn chế và kiểm soát nó." 
"Chúng ta, bằng sự hợp tác của người dân, doanh nghiệp và chính phủ, hoàn toàn có thể thay đổi thứ văn hóa này", ông Davidsen nói. 
Với nhiều người, khoảng cách giữa những món quà và sự hối lộ dường như đã bị xóa nhòa, bà Trần Thu Hà, phó giám đốc RTCCD, cho biết và nói thêm rằng đây chính là lý do để họ biện minh cho việc "chấp nhận phong bì".

Nhưng với những người đang lên kế hoạch ngăn chặn lối suy nghĩ đó, không khó để phân biệt rõ ràng hai khái niệm này. 
"Một món quà có thể được tặng ở nơi công cộng hay bất cứ đâu, và người ta cần thời gian để trò chuyện và nói lời cảm ơn. Trong khi đó, việc hối lộ thường diễn ra rất nhanh, và cả người cho lẫn kẻ nhận đều lo lắng bị người khác bắt gặp", bà Hà nói.
Tuy nhiên, không dễ để thay đổi những thứ đã trở thành thói quen, ông Ngô Mạnh Hùng, Phó cục trưởng Cục Phòng chống tham nhũng, thừa nhận.

Ông Hùng cho biết: 
đã có không ít đề xuất được đưa ra, liên quan tới việc làm thế nào để ngăn chặn nạn phong bì trong ngành y tế, và một trong những biện pháp đầu tiên được tính tới là tăng lương cho các y bác sĩ. 
Nhưng theo Phó giáo sư Tạ Văn Bình, giám đốc Viện Đái tháo đường và Rối loạn chuyển hóa Quốc gia, thì:
chỉ tăng lương là không đủ. 
Ông tin rằng chính phủ Việt Nam phải có những quy định rõ ràng và các hình phạt cứng rắn nếu thực sự muốn chặn đứng nạn phong bì và hối lộ trong bệnh viện. 
Ngoài ra, cũng phải giúp người dân hiểu rằng họ không cần dùng đến phong bì khi tới bệnh viện, bởi làm thế chính là tiếp tay cho các hoạt động tham nhũng. 
Ông Nguyễn Hữu Ngọc thậm chí còn cho rằng, nên ban hành lệnh cấm các bệnh nhân sử dụng phong bì. 

Tuy nhiên, tình trạng này sẽ không thể giải quyết nếu chỉ có sự can thiệp từ một phía, thay vì sự phối hợp của cả bệnh nhân, các y bác sĩ và chính phủ.
"Đây là một nhiệm vụ không dễ dàng, bởi tham nhũng liên quan đến tiền, đến con người và đến quyền lực", Davidsen nói. "Đối với tiến trình phòng chống tham nhũng thì đây là một thách thức không nhỏ. Đây không phải việc có thể diễn ra nhanh chóng sau một đêm".
Nguồn => http://vn.news.yahoo.com/b%E1%BB%87nh-phong-b%C3%AC-%E1%BB%9F-vi%E1%BB%87t-nam-tr%C3%AAn-b%C3%A1o-135953554.html

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Bộ trưởng Bộ Y tế nên nhận trách nhiệm

Xung quanh vụ 3 cháu bé tử vong do tiêm vắc xin viêm gan B ở Quảng Trị và cách hành xử của Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến, PV Kiến Thức đã có cuộc trao đổi với nguyên đại biểu Quốc hội Lê Văn Cuông, để làm rõ trách nhiệm của "tư lệnh lĩnh vực"- người đứng đầu ngành y tế.
- Những ngày gần đây, vụ việc 3 cháu bé tử vong do tiêm vắc xin viêm gan B ở Quảng Trị đang khiến nhiều người quan tâm, một số người tỏ ra bất an. Ông có theo dõi diễn biến sự việc này?
Vụ việc 3 cháu bé tử vong do tiêm vắc xin viêm gan B ở Hướng Hóa (Quảng Trị) đang khiến nhiều người quan tâm, và tôi cũng không ngoại lệ. Mỗi cháu bé chào đời là niềm vui, niềm động viên của mỗi gia đình. Do vậy, việc tiêm chủng viêm gan B để các cháu bé lớn lên khỏe mạnh là mong muốn tất yếu của những người làm cha mẹ. 
Các cháu mới chào đời chưa lâu thì đã sớm bị cướp đi sinh mạng. Tôi nghĩ, để xảy ra sự việc đó… thật đáng buồn!
- Khi biết thông tin đó, rất nhiều người bày tỏ sự thương cảm, không ít người dù không quen biết gia đình nạn nhân cũng bật khóc. Dư luận cũng bày tỏ sự thất vọng khi Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đang có mặt ở Quảng Trị nhưng không có động thái thăm hỏi các gia đình có con bị tử vong. Ý kiến của ông về cách hành xử này?
Khi sự việc xảy ra, Bộ Y tế nhanh chóng cử người điều tra, làm sáng tỏ vụ việc thì tôi cho rằng đây là việc làm có tính trách nhiệm cao. 
Việc chỉ đạo làm rõ nguyên nhân, trách nhiệm là tất yếu, nhưng nếu có thể, Bộ trưởng nên đích thân dành thời gian tới xin lỗi, chia buồn, động viên gia đình để giảm nỗi đau mất mát. 
Tôi thấy, ở các nước, trong những tai nạn nghiêm trọng khiến nhiều người tử vong, thương vong, Thủ tướng có lúc còn tổ chức những ngày tang lễ hoặc tới trực tiếp chia buồn. Đó vừa là cái tâm, cũng là trách nhiệm của người lãnh đạo. 
Bộ trưởng công tác ở ngay Quảng Trị, nơi xảy ra vụ việc mà không đến thăm hỏi, theo tôi đó là điều đáng tiếc!
- Bộ trưởng Y tế có giải thích với báo chí, do lịch công tác được sắp xếp kín nên không thể đến thăm. Có phải lịch làm việc của lãnh đạo đã xếp thì “bất di bất dịch”, thưa ông?
Công tác cán bộ nói chung, với Bộ trưởng Bộ Y tế nói riêng là những việc bình thường phải làm hàng ngày. Với vụ việc đột xuất này, Bộ trưởng nên tạm gác lại các công việc, hay việc gì có thể thì nên chỉ đạo các Thứ trưởng làm thay, nên đích thân đến thăm, chia buồn, động viên gia đình. 
Đây là vụ việc nhạy cảm, đòi hỏi sự linh hoạt của người làm chính trị.
- Bộ trưởng Tiến cũng khẳng định, sẽ công khai, minh bạch nguyên nhân: “Trách nhiệm của ai sẽ xử lý người đó. Lỗi của vắc xin thì xử vắc xin; lỗi do người tiêm, xử người tiêm; lỗi do kỹ thuật xử lý kỹ thuật”. Nhiều người cho rằng phát ngôn của Bộ trưởng Tiến quả là khó hiểu. Ông có nghĩ như vậy?
“Xử lý vắc xin” là xử lý gì? (Cười). Tôi hiểu ý Bộ trưởng Tiến, là người nào sai thì phải chịu trách nhiệm. 
Đúng. Về lý mà nói, bộ phận nào sai thì bộ phận đó phải chịu trách nhiệm: chất lượng vắc xin không tốt do cơ sở sản xuất, thì cơ sở sản xuất phải chịu trách nhiệm; do quá trình lưu thông, bảo quản, hay do cán bộ sử dụng chưa đúng quy trình… thì bộ phận phụ trách chịu trách nhiệm. Đó là trách nhiệm chuyên môn, trách nhiệm trước pháp luật. 
Nhưng còn cái gọi là “trách nhiệm chính trị”, là “tư lệnh” đứng đầu ngành y tế thì tất cả những vấn đề liên quan dù trực tiếp, hay gián tiếp để xảy ra hậu quả nghiêm trọng làm ảnh hưởng hình ảnh của ngành thì Bộ trưởng phải đứng ra nhận trách nhiệm xin lỗi dân chứ. Sau đó, phải chỉ đạo đến nơi đến chốn để ngăn cản sự việc không tái diễn nữa. 
Nếu người bình thường chỉ nói đến trách nhiệm chuyên môn và pháp luật thì được, Bộ trưởng bỏ qua trách nhiệm chính trị, không nhắc đến là chưa đủ.
- Đây không phải lần đầu phát ngôn của Bộ trưởng Tiến khiến dư luận bức xúc, hoang mang. Nên chăng, người lãnh đạo cần có những phát ngôn đúng mực, thưa ông?
Tôi cũng theo dõi một số chương trình chất vấn của Quốc hội, hay "Dân hỏi, Bộ trưởng trả lời" và thấy rằng nhiều phát ngôn của Bộ trưởng Bộ Y tế còn chưa được chuẩn mực, bộc lộ sự thiếu kinh nghiệm, thiếu nhận thức xã hội và nhạy cảm chính trị… 
Nói như Bộ trưởng Tiến, “lỗi của vắc xin thì xử vắc xin” thì không đúng, không đủ, không rõ nghĩa. Vắc xin là sản phẩm do con người sản xuất ra, không phải cụ thể cá nhân, nhóm người nào thì biết chịu trách nhiệm ra sao? 
Hay, Bộ trưởng Y tế từng nói rằng “bà con không được đưa bác sĩ phong bì”, “ai chụp ảnh được bác sĩ nhận tiền thì gửi cho chúng tôi”… đó là những phát ngôn chưa được chặt chẽ, chưa sát thực tế, chưa đề cao trách nhiệm cá nhân nên chưa được đồng thuận của dư luận cũng dễ hiểu. 
Người xưa thường nói “con dại cái mang” mà, trách nhiệm cụ thể thì người làm sai phải chịu, nhưng Bộ trưởng là người đồng hành nên xin lỗi và nhận trách nhiệm của mình. Dũng cảm nhận thiếu sót trong việc chỉ đạo, quản lý, để từ đó tìm giải pháp khắc phục thì không chỉ hình ảnh của ngành y tế, mà chính hình ảnh Bộ trưởng đẹp hơn trong lòng công chúng. Không nên né tránh trách nhiệm, hay tìm cách đùn đẩy trách nhiệm cho người này, người khác.
- Xin cảm ơn ông!
Phạm Thủy (thực hiện)