Hiển thị các bài đăng có nhãn gai bao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gai bao. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

Con gái nuôi - cha nuôi

Xu hướng cha nuôi bắt đầu bùng nổ ở Anh hồi năm 2012 với hàng loạt các website giới thiệu cha nuôi và con nuôi tiềm năng, giúp họ “đến với nhau”, chẳng hạn như website Sugardaddyuk.com, theo trang tin AsiaOne của Singapore.

Sugar daddy (tạm dịch là "cha nuôi", có nghĩa gốc là kẹo mút), là các đối tượng ở độ tuổi từ 50 trở lên, trả tiền hằng tháng và lo hết mọi thứ từ A-Z cho các cô "con gái nuôi" (tam dịch theo từ tiếng Anh "sugar baby") trong một khoảng thời gian theo thỏa thuận. 
Các website này đều khẳng định họ không phải là website môi giới mại dâm hay gái gọi, mà chỉ đơn thuần là “cầu nối cho những cha nuôi cô đơn giàu có và những cô con gái nuôi trẻ, xinh đẹp”.
Họ cũng cam đoan là đã "kiểm tra kỹ lưỡng" lý lịch các thành viên để đảm bảo không để "lọt sổ" một tội phạm tình dục nào.
3 năm… 10 cha nuôi
Helen (35 tuổi), tác giả quyển sách Sugar Daddy Diaries (xuất bản hồi năm 2012), từ chối tiết lộ các cha nuôi trả cho cô bao nhiêu tiền mỗi tháng.
Nhưng Helen tiết lộ rằng số tiền này lên đến hàng chục ngàn USD, cùng với những túi xách, quà cáp hàng hiệu đắt tiền, những bữa ăn xa xỉ từ các ông cha nuôi... Helen sau đó đã từ bỏ thế giới của các "sugar daddy" và bắt đầu viết một cuốn sách.
Helen cho biết trong vòng ba năm làm con gái nuôi, cô có đến 4 cha nuôi “thường xuyên” và 6 cha nuôi “vãng lai”.
Helen chia sẻ:
“Tôi đã từng mất hết cảm hứng với những người đàn ông trong thế giới thực, bởi vì tôi nghĩ rằng tại sao tôi phải hẹn hò với một người đàn ông bình thường trong khi tôi có thể qua lại với cha nuôi, người có thể cho tôi mọi thứ ?”
Theo Helen, đa số các phụ nữ trẻ lợi dụng các website tìm kiếm cha nuôi hơn là những người cha nuôi, bởi vì mối quan hệ “phức tạp” giữa cha nuôi và con gái nuôi luôn nằm giữa làn ranh tình dục - tình cảm.  
Đây vẫn đang còn là một vấn đề gây nhiều tranh cãi.
Helen cho biết đa số những người cha nuôi của cô không hề muốn quan hệ tình dục với cô. Họ chỉ trả tiền để được bên cạnh cô, tâm sự với cô, được chăm sóc, quan tâm đến cô…
“Nếu họ chỉ cần tình dục, thì họ đã tìm đến các website gái gọi hay trả tiền cho gái mại dâm, vì tình dục không là mối quan tâm chính của họ”, theo Helen.
Helen cho biết động cơ ban đầu khiến cô tìm đến cha nuôi thông qua các trang mạng là vì cô thích có mối quan hệ với những người đàn ông cao tuổi mà theo cô là rất tinh tế, sâu sắc và từng trải.
Nhưng sau ba năm “lăn lộn” với các cha nuôi, Helen quyết định giã từ thế giới cha nuôi và viết sách kể về kinh nghiệm từng trải của cô trong thế giới "sugar daddy".
“Tôi đã dừng lại. Tôi nhận ra rằng động cơ của tôi dần dần chuyển sang mục đích kiếm tiền là chính”, theo Helen.
Các cô gái hành nghề "con gái nuôi", không hề nhận mình là gái bao hoặc gái mại dâm. 

Vì theo họ, "cha nuôi" bỏ tiền ra để có được tình cảm gắn bó, sống chung với các cô "con gái nuôi", chứ không chỉ vì nhu cầu tình dục như với gái bao, hay gái mại dâm.
Xu hướng "cha nuôi" bùng nổ tại Singapore nhờ vào các website Seeking..., Sugar... 
Đây vốn là nơi các "cha nuôi" giàu có và "con gái nuôi" tìm hiểu nhau. 
Riêng trang Seeking... có đến 400 "cha nuôi" giàu có, đăng tải thông tin của mình, mong muốn tìm được cô "con gái nuôi" trẻ đẹp. 
Trong khi đó, có đến 700 "con gái nuôi", độ tuổi 20, đăng ký tài khoản trên trang này để tìm kiếm "cha nuôi".
Các website nêu trên đều khẳng định họ đã kiểm tra lý lịch "cha nuôi" và "con gái nuôi" kỹ càng, đảm bảo không có tiền án, tiền sự và đặc biệt không phạm tội tình dục. Họ cũng đảm bảo đây không phải là website môi giới mại dâm.
Trang Seeking... thậm chí có khoảng 150 tài khoản "con trai nuôi". Nhưng ở chiều ngược lại, chỉ có một bà "mẹ nuôi" (sugar mummy) đăng ký làm thành viên.
Gần đây, dư luận Singapore bắt đầu quan tâm đến xu hướng này sau khi các tờ báo địa phương tiết lộ thông tin về ông Dexter Koh, con trai của nghệ sĩ piano Singapore nổi tiếng Danny Koh, tiết lộ rằng ông là một người "cha nuôi" có đến 15 cô "con gái nuôi" thông qua trang Seeking...
Amelia (đã giấu tên thật) là một cô gái người Singapore 20 tuổi đang học đại học, giấu cha mẹ ruột chuyện mình đang hành nghề “con gái nuôi” (tạm dịch theo tiếng Anh từ "sugar baby"), theo trang tin AsiaOne của Singapore.
Tình dục là điều sớm muộn gì cũng sẽ đến giữa "cha nuôi - con gái nuôi", nhưng không quan trọng, vì cha nuôi chi nhiều tiền chỉ để được “gần con gái nuôi”, để có “tình thân” hay “tình bạn” với "con gái nuôi", vốn là những cô gái trẻ đẹp.
"Cha nuôi" của Amelia là một ông chủ ngân hàng địa phương 60 tuổi ở Singapore, đã ly dị vợ và có hai con ở độ tuổi 20 như Amelia. 
Amelia và "cha nuôi" mỗi ngày "tay trong tay" nơi công cộng, không sợ thiên hạ dị nghị vì trông họ hạnh phúc cứ “như hai cha con”, theo Amelia. 
“Khi chúng tôi ra ngoài, ai cũng nghĩ rằng ông ấy là cha tôi”, Amelia nói với giọng giễu cợt.
Amelia thừa nhận cô cũng vào các trang mạng kể trên để tìm kiếm các ông "cha nuôi" giàu có, vì cô muốn “được ai đó chăm sóc, chiều chuộng”.
“Cha mẹ tôi quá cực khổ vì tôi, trong khi tôi cần tiền để học đại học”, Amelia chia sẻ.
Amelia thừa nhận cô không phải là hạng phụ nữ chỉ muốn “ngồi mát ăn bát vàng” và cô đã làm nhiều công việc bán thời gian tại các nhà hàng, quán cà phê… nhưng vẫn không đủ sống.

Một ngày kia, Amelia lên internet tìm kiếm từ khóa "việc kiếm ra nhiều tiền nhanh nhất". Các kết quả lần lượt dẫn đến các website môi giới mại dâm, chuyên “dắt” gái gọi, và cuối cùng là các website tìm kiếm "cha nuôi".
“Tôi không muốn tự biến mình thành gái mại dâm, nhưng sau này, khi trở thành "con gái nuôi", tôi nhận ra rằng có một người "cha nuôi" không giống như việc bán thân”, Amelia nói.
Mặc dù mối quan hệ "cha con nuôi" ở đây được trả bằng tiền, nhưng Amelia khẳng định rằng vẫn có tình cảm “cha con” thật giữa “hai bên”.
“Cha nuôi yêu thương tôi, ông ấy chăm sóc cho tôi. Và tôi chăm sóc cho ông ấy”, theo Amelia.
Nhưng sau một tháng quan hệ “cha con nuôi”, họ đã quan hệ tình dục …
Cô gái có tên Taylor, một trong những thành viên của trang web hẹn hò Seeking Arrangement, nói rằng cô từng được trả 350 USD để quan hệ với một người đàn ông gấp đôi tuổi cô. Taylor giãi bày: 
“Tôi chỉ muốn thoát khỏi tình trạng hiện nay một cách an toàn nhất, trả hết nợ và nghỉ việc”.
Những bữa tiệc sắp xếp cuộc gặp giữa các ông bố nuôi (sugar daddy) và con gái nuôi (sugar baby), thường được gọi là "Sugar Daddy Parties". 
Theo các nhà tổ chức, thông thường chi phí mỗi cuộc hẹn hò ở Mỹ có giá 500 USD, nhưng các cuộc gặp cũng có thể được tính theo gói 1.000 đến 10.000 USD mỗi tháng. 
Nhiều nhà tổ chức nói rằng phụ nữ trong độ tuổi 18 - 20 thường lui tới đây với mong muốn tìm khoản trợ cấp cho học phí và ăn chơi xa hoa. 

Trong những phiên chợ tình như vậy, có hàng nghìn "con nuôi" mong chờ được gặp một ông "bố nuôi" hào phóng. 
Nhiều cô gái trẻ tìm được bố nuôi đại gia trong những bữa tiệc "Sugar Party" tại New York. 
Tại một bữa tiệc tổ chức tại quán bar Hudson Terrace, New York, 600 người tham gia tràn trề hy vọng được gặp các ông bố nuôi/con nuôi tương lai.  
Trong khi các quý ông phải trả 100 USD, thì các cô gái chỉ mất 40 USD để mua vé vào cửa.   
Độ tuổi trung bình với khách nam là 38, trong khi khách nữ chỉ tầm đôi mươi. 
Tuy nhiên, một số ông bố nuôi tương lai tham gia bữa tiệc có độ tuổi ngoài 60.
Không ít người chỉ trích những bữa tiệc như vậy chẳng khác nào phiên chợ tình và tiếp tay cho 
Người tổ chức bữa tiệc, Alan Schneider, khẳng định sự kiện của ông ta là "lịch thiệp, sang trọng và tinh tế".  

Trong khi đó, quản lý của trang web Seeking Arrangement, Brandon Wade, khoe khoang 2 trong số 10 tỷ phú giàu nhất nước Mỹ theo danh sách của tạp chí Forbes cũng xuất hiện tại bữa tiệc như vậy.  

Wade tiết lộ, công ty ông đang sẵn sàng mở ra ở các thị trường rộng lớn hơn như London”. Bị nhiều người ví bữa tiệc như một sự kiện môi giới mại dâm, Wade (41 tuổi) bào chữa:
“Mọi người đều cảm thấy thoải mái và không ai bị ép phải làm điều họ không thích”.
Ronald Weitzer, một giảng viên xã hội học ở Đại học George Washington, khẳng định: 
“Nhiều vụ mua bán dâm đã hình thành dưới cái mác hẹn hò giữa cha và con nuôi, bắt nguồn từ các bữa tiệc hào nhoáng đó”.
Trong khi đó, luật sư Allen Lichtenstein ở Las Vegas, khẳng định những cuộc hẹn hò như vậy chính là biến tướng của nạn mại dâm, mặc dù nó đã được ngụy trang dưới dạng tình cảm cha – con nuôi. Lichtenstein nói: 
“Dù những cuộc gặp đó có yếu tố tình dục, nhưng chính quyền gặp khó khăn khi phân loại phân loại chúng thành tội phạm mại dâm và truy tố những người liên quan”. 

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Một con đĩ yêu nghề

- Cô làm gái phải không?
Nó ngước mắt nhìn thằng đàn ông vừa hỏi. Mặt non choẹt, chạy chiếc xe wave Trung quốc còn khá mới, quần tây áo sơ-mi cũ, mắt lờ đờ, người nồng nặc mùi rượu.

- Ừ, thì sao…

- Tôi muốn chơi cô… - Hắn trả lời một cách không thể thẳng thắn hơn được nữa.

Nó nhìn hắn… nhìn không chớp mắt, rồi nó cười, ôm bụng cười sặc sụa, gập người ngồi xuống đường mà cười. Trời ạ, lần đầu tiên nó gặp một thằng khách nói trắng trợn vào mặt nó là: “Tôi muốn chơi cô…”

- Cô cười cái gì? Cô làm gái, tôi muốn chơi gái… Được ko?

- Được, được. Được chứ. Tôi làm gái. – Nó nói mà vẫn còn cảm thấy buồn cười.

- Bao nhiêu tiền?

- 200, tiền phòng anh tự trả.

Hắn mò mẫm các túi quần, rồi nói với nó.

- Tôi còn một trăm rưỡi thôi, được không… Còn tiền phòng thì… về chỗ trọ của tôi đi…

Trời đất ơi… Đi chơi gái mà trả giá… Nó lại ôm bụng mà cười, đâu ra cái thằng cha khùng này vậy trời. Nhưng bỗng dưng nó lại muốn ngủ với thằng khùng này.  Là đĩ, nó đã ngủ với không biết bao nhiêu đàn ông. Nhưng một thằng khùng ăn nói thật thà như thằng cha này, thì nó chưa từng thử qua.

- Về nhà ông, ông giết tôi rồi sao???

- Ờ… thì… cô không tin thì thôi… Tôi tìm người khác.

- Thôi được rồi ông kẹ… Đưa tiền trước đi.

- Không, chơi xong tôi đưa, đưa trước rồi cô bỏ chạy rồi sao.

Nó vừa cười vừa lắc đầu, leo lên chiếc xe wave tàu của hắn ta và băng qua những con đường Sài gòn vẫn còn sáng đèn mặc dù đã hơn 2h sáng.

Căn phòng trọ của hắn nằm trong dãy phòng bình dân, nhìn vẻ bề ngoài của mấy căn phòng, nó đoán rằng đây là khu dành cho những người cũng vất vả mới kiếm được tiền để chu toàn cuộc sống. Khu phòng trọ nó đang thuê cũng vậy.

Hắn nhẹ nhàng dắt xe vào phòng trọ, tránh gây ồn vì cũng đã hơn 2h sáng. Căn phòng nhỏ, không có nhiều vật dụng và khá gọn gàng so với 1 thằng thanh niên sống 1 thân 1 mình như hắn. Hắn chỉ tay vào chiếc nệm mỏng đặt dưới sàn nhà.

- Cô… ngồi đó đi. – Rồi quay qua rót cho nó ly nước. Bỗng dưng nó thấy cảm động, hình như đây là lần đầu tiên có một thằng khách làng chơi rót cho nó 1 ly nước trước khi hành sự.

Nó đưa tay nhận ly nước từ hắn, khẽ nói:

- Anh… cởi đồ ra đi.

- Ừ, ừ nhĩ. – Hắn hơi bối rối và mắc cỡ. Nó cảm nhận được rõ ràng là cái quyết định kiếm 1 con đĩ của hắn chỉ xuất phát khi hắn say rượu, và bây giờ khi hơi men tan đi, hắn bắt đầu thấy rằng quyết định của mình là quá mạo hiểm. Nhưng đã phóng lao thì phải theo lao…

Nó đứng dậy, để ly nước lên bàn, rồi nhẹ nhàng giúp hắn cởi bỏ những chiếc nút của cái áo sơ mi sờn cũ. Nó và hắn bắt đầu cuộc mua bán của mình. Hắn vụng về. Rất vụng về. Với kinh nghiệm của một con đĩ, nó lờ mờ đoán rằng, có thể đây là lần đầu tiên hắn chạm vào thân thể của một người đàn bà. Tại sao người đó lại là nó???

Cuộc mua bán diễn ra chóng vánh và ngắn ngủi. Với một người không nhiều kinh nghiệm như hắn, điều này cũng dễ hiểu thôi. Nó ngồi dậy, hỏi hắn:

- Anh có thể chở tôi lại chỗ hồi… - Câu hỏi ngưng lại, vì nó thấy hắn đã ngủ tự lúc nào. Có lẽ hơi men và hơi tình đã làm cho hắn quá mệt mỏi rồi. Nó đưa mắt nhìn quanh căn phòng trọ mình đang ngồi. Rồi bỗng dưng nó mỉm cười, nằm xuống bên cạnh hắn và quàng tay qua ôm ngang bụng người đàn ông vừa “chơi” nó.

Hắn là người khách duy nhất đêm nay của nó.
Sáng tỉnh dậy, nó thấy nét mặt lúng túng của hắn khi nhìn nó. Rõ ràng là hắn vẫn nhớ đêm qua mình đã làm gì, nhưng hình như hắn không ngờ một việc như vậy lại có thể xảy ra.

- Xin lỗi cô… Tôi… tôi ngủ quên, để tôi chở cô về liền.

- Anh ăn bánh, mà chưa có trả tiền đó. Tính xù hả?

- Tôi… quên mất, của cô đây. – Hắn lục lọi túi mình rồi móc ra 150 ngàn đưa cho nó. Nó cầm tiền, rồi lấy tờ 50 ngàn đưa lại cho hắn.

- Hôm qua tui khuyến mãi, giảm giá đặc biệt cho anh đó. Lần sau… nhớ ghé ủng hộ tui nữa nha. – Nó nói rồi phì cười. – Tui tự về được rồi. Chỗ này cũng gần chỗ của tui.

Nó bỏ đi khi hắn vẫn còn đứng ấp úng không biết phải nói gì. 20 ngàn tiền xe ôm từ chỗ hắn về nhà nó. Lần đầu tiên nó đi khách với giá 80 ngàn… Đĩ ơi, mày mất giá dữ vậy sao???



Lần thứ 2 nó gặp hắn.

Vẫn chiếc xe wave Tàu còn khá mới, vẫn bộ đồ sờn cũ. Và nó nhận ra hắn.

- Ah, anh muốn “chơi” tui nữa hả?? – Nó hỏi hắn, không giấu nụ cười.

- Cô vẫn còn… đứng đây àh.

- Tui là gái đứng đường, không đứng đây thì đứng đâu.

- Có mấy lần, tui ghé kiếm cô, nhưng không gặp. Tưởng cô đi chỗ khác rồi.

- Cái gì??? Anh kiếm tui hả? Chi dạ?

- Thì … tôi muốn gặp cô.

- Vậy hôm nay gặp rồi đó. Rồi anh tính sao?

- Nhưng, ừm… hôm nay tôi hết tiền rồi, còn có 100 ngàn thôi. Nên tôi muốn cô đi ăn với tôi thôi. Được không?

Cái gì vậy??? Một thằng khách làng chơi quay trở lại mời một con đĩ đi ăn. Đây đâu phải tiểu thuyết diễm tình. Nhưng tại sao chuyện này lại xảy ra với nó???

- Ừ, thì đi. Tui cũng đói bụng rồi.

Nó leo lên xe hắn ta và 2 người tấp vào một quán hủ tiếu gõ ven đường gần đó. Nó ăn 2 tô, hắn ta 2 tô, 5 ngàn một tô, 20 ngàn cho bữa ăn của 2 người.

- Cô uống gì không?

- Có thùng trà đá kìa, bày vẻ làm cái gì cho tốn tiền.

Hắn chở nó lại chỗ cũ, trước khi chia tay, hắn xin số điện thoại của nó.

- Anh tính nâng cấp tui từ gái đứng đường lên gái gọi đó hả??? – Nhưng rồi nó cũng để cho hắn nâng cấp.



Lần thứ 3 nó gặp hắn.

Vẫn trong căn phòng trọ của hắn. Vấn với giá 150 ngàn. Nhưng khác ở chỗ: Hắn không say.

Hắn ý thức được mình đang làm gì, sẽ làm gì và phải làm gì. Hắn làm những việc đó một cách từ tốn và nhẹ nhàng với nó. Nó tự hỏi, phải chăng đấy là bản năng của một thằng đàn ông khi ngủ với đàn bà. Tự khắc nó sẽ biết phải làm gì mà không cần ai chỉ dạy.

Đã từ lâu, nó quên cảm giác yêu thương khi phải quan hệ thân xác. Đó là công cụ kiếm sống của nó. Để lo cho bản thân, để lo cho bà ngoại nó và cả đứa con thơ đang ở quê nhà. Nó không yêu công việc này, nhưng đó là thứ duy nhất nó có thể làm để kiếm ra tiền. Nói đúng ra, nó là một con đĩ không yêu nghề.

Nhưng lần này, sự nhẹ nhàng và nâng niu của hắn làm cho nó có cảm xúc yêu thương. Hắn như một cơn mưa, làm tươi mát khu vườn đang khô úa của nó. Bất chợt, nó kéo hắn ta và hôn hắn ta thật nồng cháy.

- Cho em xin điếu thuốc. – Nó bảo hắn ta, và nó thấy hắn hơi ngạc nhiên khi nghe nó thay đổi cách xưng hô.

Nó đốt thuốc, rồi nhả khói và nói chuyện cùng hắn. Lần đầu tiên nó nói nhiều như vậy với một thằng khách làng chơi.

“Em làm gái được 3 năm nay rồi. Quê em ở Bầu Lâm, vùng sâu vùng xa chắc anh không biết đâu. Nhà em còn bà ngoại em… và con em. Con gái, nó 6 tuổi rồi. Anh đừng có trố mắt nhìn em. Nó không có cha. Trong lòng em, thằng cha khốn nạn của nó chết rồi. Năm em vừa 18 đôi mươi, thằng sở khanh đó cưa cẩm em, rồi sau khi ngủ với em xong, nó lặn mất tâm. Khốn nạn… Khi biết mình mang bầu, em nhất quyết giữ đứa con, vì dù gì, đó cũng là một phần máu thịt của em. Ba má em mất khi em còn nhỏ, tai nạn giao thông, bà ngoại nuôi em từ đó tới giờ… Nhà em nghèo lắm. Sau khi sinh con được 3 năm, em quyết định lên Sài gòn kiếm sống, chứ không thể ở dưới đó ôm nhau mà chết đói được. Lúc đầu em lên đây ở với một con nhỏ bạn cùng quê. Nó làm gái. Cũng nó dẫn em đi làm đó. Lúc đầu em phân vân lắm. Nếu em là một con nhỏ còn trinh trắng, chắc em không làm đâu, nhưng mà… còn cái gì để mất nữa. Bạn em đâu àh? Nó bị hốt đi cải tạo rồi. Đợt đó may mà em chạy kịp, chứ không, anh cũng không gặp được em đâu…”



Lần thứ 4. Nó và hắn gặp nhau. Vẫn là 150 ngàn.

Lần thứ 5 nó và hắn gặp nhau. 150 ngàn.

“Anh tốt nghiệp Đại học được 2 năm nay rồi, nhưng cầm tấm bằng đi đâu xin việc cũng không ai thèm nhận. Dân tỉnh lẻ, ngoại ngữ không giỏi, lúc đi học thì chỉ lo cắm đầu mà học, không đi làm ở đâu cả, tới khi tốt nghiệp rồi, cầm tấm bằng trên tay, mới thấy là mình thiếu kinh nghiệm thực tế một cách dã man. Nếu anh là chủ, anh cũng không thuê 1 thằng như anh. Đói thì đầu gối phải bò, anh ra chạy xe ôm để kiếm sống qua ngày, và kiếm tiền để tiếp tục trụ lại cái đất Sài Gòn này xin việc. Anh không muốn về quê. Đúng là nơi đó là quê hương anh, nhưng… anh sợ cái nghèo khổ của nó. Và anh sợ làm ba má anh mất hi vọng. Dù cho là nằm mơ, họ vẫn mơ là anh sẽ học hành thành tài và kiếm được việc làm tại đất Sài Gòn này. Em hiểu cái cảm giác mơ ước của người khác đè nặng lên vai mình thế nào không???”

- Cả em và anh… Chúng ta đều sống vì người khác, vì gia đình… Sao ta không sống cho bản thân ta.

- Thử hỏi, ai có thể tự sống theo ý mình muốn???.

Lần thứ 6… 150 ngàn.

- Em đang thuê nhà bao nhiêu tiền 1 tháng?

- 700, điện nước luôn chừng 800, mà con mẹ chủ nhà đang đòi tăng giá theo giá xăng.

- Bên này cũng 700, nhưng được cái bao điện nước… nếu em không ngại thì… ừ, dọn qua đây ở chung với anh đi. Cho đỡ tiền thuê nhà.

- Từ gái đứng đường, anh nâng cấp em thành gái gọi, giờ tính thành gái bao luôn hả??? Đại gia thì anh không phải rồi đó… Mặc dù có tiến bộ, nhưng “đại du” anh cũng chưa phải đâu cưng… - Nó nói rồi bật cười.

- Bao cái gì mà bao, sao em lúc nào cũng chọc anh vậy. Chẳng qua là… góp gạo thổi cơm chung. 1 mình anh chịu tiền nhà cũng oải quá.

- Anh tính mở cửa rước đĩ vào nhà đó… xui lắm, anh không sợ àh.

- Sợ cái gì mà sợ, em suy nghĩ đi.

- Ah, hay tính kiếm gái chơi chùa??? Không có dễ đâu nha cha. Tui tính tiền đủ hết đó.

- Em nói nhảm quá.

1 tuần sau, hắn chở nó dọn đồ về ở chung với hắn.



Nó và hắn sống chung với nhau đã hơn 2 tháng. Có những thứ tình cảm từ từ lớn lên trong lòng cả hai mặc dù đôi bên đều không muốn nhắc tới nó. Hắn vẫn ngày ngày chạy xe ôm, không quên mua tờ báo xem mục tuyển người và bộ hồ sơ xin việc để sẵn trên xe. Nó vẫn đêm đêm ra đứng ở gốc cây quen thuộc. Nhiều khi là hắn chở nó ra chỗ đó, đôi khi hắn chở nó tới nhà của một người nào đó, rồi sáng hôm sau nó tự về nhà.

- Tự nhiên bây giờ anh thành 1 thằng ma cô dắt mối cho em luôn àh. – Nó gắp thức ăn cho nó và nói, hai người đang ngồi bên mâm cơm đạm bạc thường ngày.

Hắn đưa mắt nhìn nó… ánh mắt như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại im lặng và cúi xuống ăn cơm tiếp.

- Ăn cơm đi, em nói nhảm quá.

Tối đó hắn lại chở nó tới căn nhà lần trước hắn từng chở nó tới. Nó xuống xe bên đường, đã vào căn nhà đó rồi, nhưng hắn vẫn chưa quay xe về. Kiếm một góc đường, hắn dựng xe và chăm thuốc hút, mắt vẫn nhìn vào căn nhà kia.

6h sáng… Nó bước ra khỏi nhà, nhìn có vẻ rất mệt mỏi. Đang đứng lóng ngóng kiếm xe ôm thì hắn chạy lại trước mặt nó.

- Lên xe đi, anh chở về.

- Anh… anh đứng đây đợi từ tối qua tới giờ àh. Anh rãnh quá vậy.

Hắn im lặng và chở nó về nhà…



- Hay… em đừng đi làm nghề này nữa được ko?

Nó trâng trâng nhìn hắn.

- Không làm cái nghề này thì làm cái gì. Tốt nghiệp Đại học như anh còn thất nghiệp, vừa học xong lớp 9 như em thì biết làm cái gì. Anh biết là đất Sài Gòn này đâu phải dễ tìm việc.

- Vậy thì em đừng đi làm, ở nhà đi, anh chạy xe thêm ban đêm, kiếm thêm tiền lo cho em.

- Anh đừng có điên. Hôm nay học đâu ra cái thói anh hùng như vậy hả???

- Anh… anh không muốn em đi làm nữa. Anh không… không chịu nổi cảm giác em ngủ với một người nào khác ngoài anh. Em hiểu không?

- Anh ghen… Anh làm ơn nhớ dùm em, anh và em không là cái gì của nhau cả, đừng có ghen tuông vớ vẩn ở đây, được không?

- Người ở căn nhà đó là ai… Sao mấy lần gần đây em chỉ tới mỗi căn nhà đó.

- Là khách của em, em không thích nói cho anh biết và anh không cần quan tâm. Bỏ đi, đừng nhắc tới chuyện này nữa.



Hình như giữa nó và hắn có một cái gì đó ngăn cách, những ngày sau đó, nó và hắn nói chuyện ít hơn, cũng không còn vui vẻ như thời gian trước nữa. Trong buổi cơm chiều hôm ấy, đang ăn dỡ bữa, điện thoại nó reo. “Ừ, em biết rồi, em sẽ tới ngay.”

Nó dừng bữa, đứng dậy và thay đồ.

- Lại là người đó kiếm em?

- Ừ, thì sao?

- Em đừng đi.

- Không, ông ta là một người khách sộp, mỗi lần như vậy, ông ta cho em 500 ngàn. Chưa kể là ông ta rất thích em. Khó khăn lắm mới kiếm được một người khách như vậy.

- Em đừng đi.

- Không. Em phải đi.

- Anh vừa phỏng vấn ở một công ty kia 2 lần rồi, 1 tuần nữa sẽ có kết quả. Nếu như được nhận vào làm, anh có thể lo cho cả em, em cho anh 1 tuần đi…

- Không… Em xin lỗi.

- Anh… anh thật sự… anh…

- Anh cái gì??? Anh yêu em đúng không? Ngay cả việc yêu em, anh cũng không dám thừa nhận. Em biết, anh không muốn thú nhận rằng anh yêu một con đĩ. Điều đó rất kinh tởm, bản thân anh cũng khó chấp nhận được. Đúng, em có cảm tình với anh, nhưng tình cảm đó không đem ra ăn được khi đói, không nuôi được bà ngoại và con em. Nên bây giờ, em sẽ đi làm. Dù cho là một con đĩ, em vẫn phải làm 1 con đĩ yêu nghề và có trách nhiệm với công việc của mình.

Nó đóng cửa rồi bước đi thật nhanh, đưa tay lau hai giọt nước mắt đang chực trào. Không được khóc. Bèo nước gặp nhau, hợp rồi tan thôi… Không được khóc. Mày không xứng đáng với ảnh, ảnh còn cả tương lai phía trước và sẽ có người tốt hơn mày xứng với ảnh. Không được khóc. Buồn cười thay khi nó từng nghĩ mình là 1 con đĩ không yêu nghề, nhưng hôm nay lại khẳng định trước mặt hắn rằng, nó là một con đĩ yêu nghề.



- Cậu có được 1 thứ mà bây giờ tôi ít gặp ở những người trẻ. Đó là sự thật thà và chân thành. Nếu như là một người khác, họ sẽ ghi trong hồ sơ của mình rằng đã làm ở nhiều công ty để chứng tỏ khả năng, mặc dù điều đó là nói láo. Nhưng cậu không như vậy. Tôi đánh giá cao đức tính này của cậu, vì đằng nào, khi vào công ty, cậu cũng sẽ được huấn luyện chuyên môn từ đầu. Viết vào 1 tờ giấy trắng đôi khi dễ hơn viết vào 1 tờ giấy đã kín chữ hay bị bôi xóa lung tung. Về mức lương cậu yêu cầu, chúng tôi nghĩ không thành vấn đề. Cậu có thể ra về và thứ 2 tuần sau bắt đầu thử việc. Nếu trong 2 tháng cậu không chứng tỏ được khả năng của mình thì dù là có cảm tình tốt với cậu, tôi vẫn cho cậu thôi việc. Cứ vậy nhé. Chào cậu.

Hắn bước ra khỏi công ty, trong lòng vui hơn bao giờ hết, cuối cùng thì hắn cũng đã tìm được việc làm cho mình. Mặc dù con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng đây có thể coi là một khởi đầu tốt. Vậy là hắn có thể thực hiện được mơ ước của cha mẹ. Về nhà hắn sẽ gọi ngay cho cha mẹ báo tin. Và còn phải báo tin cho nó nữa. Hắn tự tin rằng mình có thể thuyết phục nó ở lại bên mình.

Căn phòng im lặng đến đáng sợ, tất cả mọi đồ đạc lại quay trở về như lúc hắn sống 1 mình. Nó đã dọn đồ đi. Không 1 lời từ biệt. Hắn gọi cho nó, nhưng không liên lạc được. Hắn thẩn thờ nhìn căn phòng của mình. Trước đây nó không cảm thấy, nhưng sao hôm nay, cũng căn phòng này, nhưng lại trống trải quá…

Bỗng dưng hắn chú ý trên bàn nước có 1 bao thư nhỏ, vội mở ra coi, hi vọng là nó có để lại cho hắn vài lời. Nhưng bên trong chỉ có tiền. 690 ngàn.

Có thể bạn hy vọng câu truyện này kết thúc theo kiểu nó đã ngủ với người đàn ông kia để hắn được nhận vào làm. Hay nó ra đi vì tương lai của hắn… Nhưng câu truyện này chỉ kết thúc đơn giản như sau:

- …Cuối cùng, nhờ vào chiếc hài mà Hoàng tử đã gặp lại Lọ lem, thế là họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau trong cung điện…

- Mẹ ơi, vậy là Hoàng tử không có chê Lọ lem nhà nghèo hả mẹ. Vậy bây giờ, mặc dù nhà mình cũng nghèo, nhưng sau này Hoàng tử cũng có thể thương con đúng không mẹ??

- Haha, đúng rồi, con gái của mẹ sau này sẽ rất là xinh đẹp… Không ai chê con đâu, và con sẽ kiếm được hoàng tử cho mình… Những người thương nhau thật lòng, rồi sẽ được ở bên nhau thôi… - Bỗng dưng nước mắt lại rơi, nó buồn vì vừa phải nói dối với con gái mình…

1 năm sau…

Nó vẫn đứng ở gốc cây đó…

Thoáng có bóng xe chạy qua, một chiếc xe tay ga đắt tiền, người ngồi trên đó là hắn, dù có hóa thành tro nó cũng nhận ra, đằng sau hắn là 1 cô gái trẻ, đang vòng tay ôm hắn.

Nó nhìn hắn, hắn thấy nó… Họ nhìn nhau… Rồi hắn quay mặt đi, như chưa từng quen biết, hay hắn sợ rằng nó sẽ kêu tên hắn…

Tiếng nhạc của quán cafê bên đường vọng sang…

“Nếu như trong lòng anh vẫn chưa từng có em… Đến với em chỉ như khách qua đường ghé thăm… Thì dù sao em cũng vơi đi cô độc… giữa bóng đêm…”

Một mùa mưa, Sài gòn.

Em là cave Sinh Viên

Cave sinh viên, chuyện không còn là một chuyện gì đó quá là đặc biệt trong cuộc sống thời nay.
Có cung ắt hẳn có cầu, anh có tiền tôi không có tiền thế nên các anh cứ như một cái cây cao bóng cả còn chúng tôi như các nhánh tầm gửi bám rễ vào hút đi từng chút, từng chút chất dinh dưỡng mà nói huỵch toẹt ra là moi tiền các anh thôi.
Cuộc sống thành phố là thế quá nhiều cạm bẫy, quá nhiều nhu cầu, quá nhiều thứ đắt đỏ, quá nhiều khát vọng và quá nhiều, quá nhiều… cave.
Tít, tít, tin nhắn từ một số lạ đến số máy của Kiều, cô cũng không lạ lẫm gì với việc này cả vẫn đơn giản vài dòng đại loại như “anh được anh A, B, C giới thiệu” , “ Đi không em”, “Tàu nhanh bao nhiêu thế em”……
Vừa cày đầu với đống sách vở chợp mắt được một chút thì lại bị đánh thức bởi cái tiếng quen thuộc đáng ghét, cô bực mình ném chiếc điện thoại Nokia 1200 của mình vào tường rồi lăn ra ngủ tiếp.
Thói quen vẫn là thói quen, Kiều nằm xuống nhưng không thể nào ngủ được đành đi lại cái điện thoại lắp pin vào vì cô biết rằng tiền học phí, tiền trọ, tiền, tiền… cô chưa thanh toán được.
Kiều nhanh tay vào hộp thư thoại “anh muốn gặp em”, “lạ” lời nói thốt ra từ miệng của Kiều, đơn giản vì số máy này cô chỉ dùng vào việc giao dịch làm… cave.
Chưa bao giờ nhận được một tin nhắn như kiểu như thế này cả, cô tự nhủ “chắc là nhắn nhầm” nhưng tin nhắn lại một lần nữa gửi đến số máy của cô và cô càng ngạc nhiên hơn “ Kiều à, anh muốn gặp em”.
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay của Kiều rơi xuống đất, Kiều bắt đầu lo sợ đây là người quen của mình, hay thậm chí là người nhà của mình. 
Định thần lại một chút cô nhắn tin lại “anh là ai, tại sao lại muốn gặp tôi”.
Vẫn cầm chiếc điện thoại trên tay chờ tin nhắn hồi âm, chốc chốc cô lại nhìn màn hình điện thoại. 
Tít tít tin nhắn trả lời đến “anh nói lại một lần nữa, anh muốn gặp em”.
Từng sợi dây noron thần kinh trên đầu cảu Kiều như đóng băng tất cả, không ghi ngờ gì nữa chắc chắn đây là người quen rồi “anh cho em thời gian và địa điểm”. 
Không suy nghỉ gì nhiều nữa Kiều nhắn lại cho người này ngay.
Tít tít “8h tối tại quán cà phê Lạ rồi quen, bàn số 2”
 Vừa đọc tin nhắn xong Kiều ngạc nhiên lần 2, tại sao người này lại biết được địa điểm cô thường giao dịch tại đó và ngay tại cái bàn số 2 đó.
Vô số các câu hỏi cứ hiện hữu trong đầu của Kiều chưa có lời giải đáp. 
Tự đập vào đầu mình để cố quên mấy cái câu hỏi đó vì hôm nay cô một cuộc thi hết môn rất quan trọng.
Ngước nhìn đồng hồ đã chỉ 6h sáng, Kiều nhấc mình vào phòng vệ sinh nhìn vào tấm gương phản chiếu tấm thân tàn tạ của mình, hai mắt cô thâm quần vì làm cú đêm.
Hôm qua “tiếp khách” đến 2h sáng mới được về, khi về lại phải cày một đống kiến thức vào đầu đến 5h sáng, vừa chợp mắt thì nhận được tin nhắn quả thật cô thấy mình đúng là “trâu bò” mà.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh Kiều chuẩn bị tài liệu cho vào túi sách rồi nhanh chóng lấy chiếc xe đạp mini của mình ra khỏi phóng hướng tới trường Đại học X. Trời bắt đầu chuyển sang đông, gió lạnh khẽ thôi xuyên qua nàn áo vốn mỏng manh của Kiều, cô khẽ rùng mình rồi tiếp tục đạp xe.
Cái thành phố này lấy đi của cô quá nhiều thứ, gia đình, bạn bè và cái quý giá nhất của một người con gái nhưng với cô bây giờ nó không còn quan trọng nữa. 
Sống cho mình bất cần với đời chỉ hi vọng rằng sau khi học xong cô sẽ trốn chạy thật xa cái thành phố này để tìm cho mình cuộc đời hoàn toàn mới.
Công việc Kiều đang làm không phải cô không biết, cô từng đọc qua sách báo về công việc của mình và cô từng đọc “Một con đĩ yêu nghể”, cô rất muốn mình gặp được một người đán ông như thế nhưng cô sẽ không bao giờ làm như cô gái ấy, cô sẽ nắm bắt cơ hội đó không buông tha. 
Tiếc rằng, tiếc rằng điều ấy chỉ xảy ra trong một câu chuyện hư cấu của một tác giả đầy cảm xúc nào đó.
Cuộc sống giả tạo với cô lại bắt đầu, vào lớp cười nói, chào hỏi như chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra với mình, vất hết, bỏ hết cứ thế mà giả tạo, cứ thế mà lừa dối bản thân mà sống.
Thời gian thi trôi qua nhanh chóng và lặng lẽ, Kiều vẫn hoàn thành rất tốt bài thi của mình như các lần khác vì cô là một con cave sinh viên rất giỏi.
Không bao giờ nán lại trường quá lâu Kiều sải chân đạp xe quay về phòng, vẫn những tin nhắn mời gọi nhưng lần này cô đều bỏ ngoài tai. 
Cô đang chờ, chờ cuộc hẹn với một người thanh niên xa lạ mà như quen thuộc từ lâu lắm rồi.
Ngồi trong phòng chờ từng phút giấy trôi qua quả là một cực hình, kim đồng hồ cứ chạy tim cô cứ như thế mà đập theo.
7h tối, còn cách cuộc hẹn đến 1 tiếng nhưng Kiều đã chuẩn bị thật kĩ để đến gặp người ấy, trang điểm nhẹ nhàng không làm che đi nét đẹp của Kiều một cô gái luôn mạnh mẽ vượt qua tất cả những cạm bẫy nhưng tiếc rằng cuộc đời xô đẩy làm cho cô gái mạnh mẽ này trượt dài trên vết nhơ không thể xóa nhòa.

Cave sinh viên – món mồi ngon và sạch của các đại gia lắm tiền, không sợ bị phiền hà và quan trọng nhất không phải dính phải căn bệnh thế kỉ AIDS
Đúng giờ hẹn Kiều bước chân vào quán café Lạ Rồi Quen, trong quán không một bóng người, điểm khác biệt hoàn toàn với mọi khi vì các cave sinh viên chọn đây là bến đáp cho bản thân mình.
Bàn số 2, chỉ duy nhất bàn số 2 có một người đang ngồi. 
Kiều bước tới nhìn người thanh niên này, nho nhã, nhẹ nhàng, một chút gì đó là học thức, nhưng cô hoàn toàn không biết người này.
Thở phào nhẹ nhõm cô bước chân tới bên cạnh, ngồi xuống một cách tự nhiên không cần quan tâm tới cảm xúc, cảm giác với người đàn ông này.
Một vẻ điềm tĩnh như đoán trước được sự việc sẽ xảy ra như vậy, người đàn ông với khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh, sẵn sàng giết chết ngay lập tức người ngồi đối diện mình nhưng với Kiều thì hoàn toàn khác, cô cũng vô hồn từ lâu, sắc lạnh cũng không kém.
Tình cảm, tình yêu với cô như quá nhàm chán. 
Họ đến với cô chỉ để thỏa mãn nhu cầu. 
Cô luôn nghi ngờ mọi thứ, tình cảm ư, tình yêu ư, dối trá, lừa dối, lời ngọt ngào ư, thề ước ư chỉ là chót lưỡi đầu môi, lời nói gió bay và không ai nắm được gió vì thế nó cứ thế bay đi theo năm tháng.
Lạnh lùng và sắc lạnh Kiều hỏi “Anh cần gì?”
Không biểu lộ một cảm xúc gì, không quan tâm nhiều đến lời nói của Kiều người đàn ông này hỏi “Một tháng em kiếm được bao nhiều với cái nghề này”.
Hơi ngạc nhiên với câu hỏi của một người đàn ông xa lạ, Kiều ngồi im nhìn người đàn ông này quan sát rồi trả lời “20 triệu”.
Không một lời nói, chỉ bằng hành động, 2 cọc tiền polyme được lấy ra đặt trước mặt Kiều “Đây là 20 triệu, tháng này cô là của tôi, ok”.
Tiền, tiền, Kiều nhìn cọc tiền đang đặt trước mặt mình rồi nhìn người đàn ông: "Ok, em là của anh tháng này”.
Thật ra cô chỉ kiếm được vài ba triệu với cái nghề này. 
Đa số tiền kiếm được phải chia cho các tên bảo kê. 
Xã hội nhìn vào các cave sinh viên luôn có thu nhập cao nhất trời nhưng thật ra các tên chăn dắt và bảo kê mới là người ăn trên chính thân xác đồng loại mình.
Người đàn ông đứng dậy bước đi một đoạn vẫn không thấy Kiều nhúc nhích gì quay lại: “Cô còn ngồi đó làm gì, chúng ta đi thôi”.
“Chúng ta” – Chưa một lần các khách làng chơi xem cô như một con người, với họ cô chỉ như một món hàng không hơn không kém, thỏa mãn rồi vất bỏ, gặp mặt rồi quên. 
Từ “chúng ta” làm cho cô quá ư là xa vời như gọi một người ngang hàng và thân thuộc vậy. Tâm trí cô lúc này đan xen rất nhiều suy nghĩ
Trước khi đến quán cô thuê xe ôm như mọi khi nên khi gặp khách là khách có nghĩa vụ chở đi đến nơi cần. 
Lần này hoàn toàn khác một chiếc xe Camry màu đen sáng bóng chuyển bánh ra khỏi bãi đậu xe dừng trước mặt cô.  
Người thanh niên bước xuống xe mở cửa cho cô như mời một bà chủ lên xe vậy.  
Đứng nhìn người đàn ông vài giây rồi Kiều cũng chui vào chiếc xe. 
Mùi hương CK nhẹ nhàng thoang thoảng khiến lòng người có một chút gì đó là yên bình.
Chiếc xe lăn bánh, không gian trong xe im lặng đến ghê người, với tay ra người đàn ông bật một bài hát không lời “River flows in you “ của Yiruma, một bài hát cô luôn nghe khi trong lòng chất chứa nhiều nỗi u buồn nhất, giọt nước mắt bỗng dưng chảy dài trên má.
Chiếc xe đột nhiên dừng lại, một bàn tay ấm áp đặt lên má cô lau đi những giọt nước mắt trên má, một nụ hôn bất chợt đặt lên đôi môi của Kiều. 
Một nụ hôn hoàn toàn khác với tất cả các nụ hôn chiếm đoạt trước đây mà cô biết có gì đó là yêu thương, có gì đó là xót thương, có gì đó là hạnh phúc trong nụ hôn này.
Đầu lưỡi người đàn ông này bắt đầu khám phá từng ngóc ngách trong miệng của Kiều, đã lâu, rất lâu cô mới có được một cảm giác kích thích như thế, vòng tay sau cổ người đàn ông, lưỡi cô phối hợp với lưỡi người đàn ông này hòa quyện vào nhau.
Như phản xạ cô thò tay chạm tay vào vùng nhạy cảm nhất của người đàn ông lạ. 
Ngay lập tức nụ hôn kết thúc. 
Người đàn ông cũng buông Kiều ra nói giọng lạnh lùng “Nhà em ở đâu anh đưa về”.
Ngỡ ngàng trước phản ứng của người khách lạ, Kiều thắc mắc “Đêm nay anh không cùng em…..”
Lời chưa dứt cô đã bị chen ngang “Anh hỏi nhà em ở đâu cơ mà”
Không nói gì được thêm cô đành trả lời anh“23/7 Ngô Quyền…….”
Không gian tĩnh lặng trở lại trong không gian nhỏ bé trong xe chỉ cho tới khi chiếc xe dừng trước cửa phòng, cô mới bừng tỉnh là mình đã về nhà.
Rất lịch sự người đàn ông xuống xe mở cửa cho cô, bước ra khỏi xe cô và anh ta nhìn nhau một lúc, không ai nói gì chỉ những ánh mắt giao nhau rồi người đàn ông lên xe kéo kính xuống ngoái người ra nói với cô “Ngày mai anh lại tới”
Sau đó chiếc xe khuất dần trong đêm tối.
Những phản ứng chậm chạp vẫn đang diễn ra trong Kiều đến khi chiếc xe đã đi xa thật xa cô mới chợt nhớ rằng ngay cả tên người đàn ông đó, cô vẫn chưa hoàn toàn biết, nhưng cô cảm giác thân thuộc và bình yên khi anh ta ở bên cạnh
Đúng như lời nói, 8h tối hôm sau chiếc ô tô hôm qua dừng trước dãy phòng trọ của Kiều trước sự trầm trồ ngạc nhiên của tất cả mọi người ở đây .
Một người đàn ông lịch lãm, phong thái hơn người nhưng toát lên vẻ lạnh lùng khiến những người bên cạnh đã lạnh càng thêm lạnh.
Chậm rãi người đàn ông này bước đến phòng của Kiều “Mấy giờ rồi mà còn ăn mặc thế này, thay đồ rồi đi thôi”, Kiều không biết phải nói gì cái đầu cứ gật lên gật xuống như một con lật đật.
Chiếc xe lao qua từng con phố rồi dừng trước một nhà hàng sang trọng, người đàn ông này mở cửa cho Kiều“Ta vào thôi”.
Hơi ngượng ngùng, Kiều hỏi người đàn ông “Tại sao anh lại đưa tôi đến đây?”. “Hỏi nhiều thế, vào nhanh nào”,người đàn ông trả lời lạnh lùng.
Cùng người đàn ông lạ bước vào nhà hàng sang trọng như thế này đúng là từ khi làm một cave đến nay thì đây là lần đầu tiên.
Sự tò mò trỗi dậy trong Kiều, cô vừa nhấm một chút rượu vang đặt ly xuống hỏi người thanh niên nay “Anh là ai, có thể cho tôi biết tên được không”.
Người đàn ông ung dung ngồi ăn không quan tâm gì nhiều đến lời của cô nói. Có vẻ như bị xúc phạm Kiều hơi lớn tiếng “Tôi hỏi lại lần nữa anh là ai, cho tôi biết tên”.
Đặt con dao và chiếc dĩa xuống đĩa, người đàn ông chùi miệng rồi nói với Kiều “Cô ăn xong chưa, chúng ta về thôi và cô đừng hỏi những câu ngốc nghếch đó nữa nhé. Tiền đã nhận, cô là của tôi tháng này”.
Nghĩ cũng đúng, tiền đã nhận với tư cách một con cave thì có tư cách gì hỏi người ta. Mà có khi nào cô hỏi tên khách hàng của mình đâu chứ, sao lần nay cô lại muốn biết .
Nghĩ tới đây thì những suy nghĩ đó biến mất khỏi đầu của cô “Được rồi, được rồi, tháng này tôi là của anh, anh muốn làm gì thì làm”.
Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện rồi nhanh chóng vụt tắt trên khuôn mặt người đàn ông này “Ngày mai 8h tôi sẽ đến đón cô, nhớ chuẩn bị trước”.
Về tới phòng cô ngã người xuống giường suy nghĩ về người đàn ông này, thật ra anh ta muốn gì ở mình? 
Tình dục ư? 
Nhìn anh ta hình như không phải là loại người như thế, mà thôi kệ coi như gặp khách Vip vậy. 
Kiều lôi sách vở ra ôn bài mai chiến đấu với kì thi.
Đúng 8h tối chiếc xe đó lại đến. 
Lần này Kiều chủ động đi ra, anh vẫn lịch sự mở cửa cho cô rồi lại quay vào phía tay lái xe. 
Cô cứ ngồi mặc cho người đàn ông này lướt qua từng con phố rồi dừng lại trước một căn nhà sang trọng.
Mở cửa cho cô người đàn ông vẫn lạnh lùng nói “Vào thôi”
Không lo lắng gì cô bước xuống xe trong đầu vẫn nghĩ “Cave thì cũng là cave thôi, đàn ông ai cũng thế”.
Người đàn ông mở cửa bước vào nhà, cửa vừa bước vào Kiều hơi choáng ngợp trước sự trang trí tinh tế trong nhà, cô đứng giữa phòng khách nhìn xung quanh thì người đàn ông quay sang nói với cô “Vào bếp nấu cái gì đó ăn đi, tôi đói rồi, tôi tắm xong ra phải có cái gì đó ăn, đừng làm tôi bực mình”.
Ngỡ ngàng bất động vài giây rồi được kéo về bởi câu nói tiếp theo “Phòng bếp ở bên kia kìa vào làm nhanh lên”.
Nhìn nhà bếp của người đàn ông này rộng gấp 3 thậm chí gấp 4 lần cái phòng trọ 15m2 của cô, tủ lạnh có đầy đủ các loại rau củ, quả và thịt cá… cô chợt nghĩ mình là cave chứ có phải osin đâu mà bắt mình nấu nướng. 
Nhưng rồi lại chợt nghĩ phật ý người đàn ông này không khéo anh ta giết mình ở đây cũng nên. 
Vì thế cô đành nấu một vài món cho anh ta dùng.
Khi người đàn ông bước chân ra khỏi phòng trên người chỉ mặc một chiếc quần lửng, trên người vẫn lấm tấm những giọt nước, nhìn rất ư là…. đẹp trai.
Anh ta ngồi vào bàn ăn đã dọn sẵn, nếm từng món mà Kiều có thể làm. “Cô ngồi xuống ăn đi nào”. Anh ta nói.
Ngồi ăn mà không nói cái gì, Kiều thấy khó chịu nên lại hỏi “Nhà rộng như thế này mà anh ở một mình à”
Vừa dứt lời như hiểu mình vừa nói cái gì đó không đáng nói nên cô cúi mặt xuống tránh ánh mắt của người đàn ông này.
“Nhà này là của tôi, tôi tên là Hải và tôi sống một mình” người đàn ông nói với Kiều. 
Cô ngước nhìn người đàn ông này thắc mắc, lúc cần thì không nói lúc không ngờ nhất thì lại nói. 
Thật sự không thể hiểu được người đàn ông này
“Thế anh Hải cần tôi phục vụ gì nữa không vậy”
 Tưởng rằng anh ta mở miệng là thân thiện với mình ai ngờ nhận được một cái nhìn lạnh thấu xương từ anh ta, cô đành ngồi im lặng ăn tiếp rồi dọn dẹp tươm tất.
Vừa dọn dẹp bữa ăn xong, tính quay lại thì Kiều nhận được một cái ôm từ phía sau, hơi giật mình nhưng rồi cô đứng im chờ đợi cái việc mà cave vẫn thường làm. 
Hải khẽ quay người Kiều lại, mắt cô bắt đầu nhắm lại môi Hải đã chạm vào môi cô, đôi bàn tay rắn chắc chai sạm bắt đầu khám phá bên trong lớp áo cô đang mặc. 
Kiều lại bị kích thích bởi những cảm giác gọi là mới lạ này, không phải chiếm đoạt mà như muốn nâng niu, cổ họng cô vang lên những tiếng khe khẽ làm tạo cho Hải sự kích thích hơn. 
Nụ hôn mãnh liệt hơn chuyển dần xuống cổ xuống vai Kiều làm cho cô kích thích tột độ, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô một lần nữa chạm vào vùng nhạy cảm của Hải rồi lại một lần nữa nụ hôn đứt quãng. 
Hải buông cô ra“Chúng ta về thôi”.
Dần dần mọi người không còn xa lạ với chiếc xe hàng tối đến phòng trọ của Kiều nữa. Cô cũng không phải xa lạ với Hải nữa, tới giờ cô chỉ đến nấu cho anh ăn tối rồi quay trở về phòng trọ vùi đầu vào sách vở chiến đấu cho mùa thi.
Nhiều lúc cô nấu ăn cho Hải bất chợt cô thấy ánh mắt anh dõi theo mình, nhìn rất âu yếm làm cô nhiều lúc ngộ nhận đây chính là hạnh phúc nhưng rồi những lời nói lạnh nhạt làm những suy nghĩ đó hoàn toàn tan biến.
Ngày thứ 30, kết thúc hợp đồng. “Cô chuẩn bị đi tôi qua đón cô” nhìn lên đồng hồ mới chỉ 5h chiều, quá sớm so với mọi khi nhưng hình như cô cũng dần quen với việc nghe lời Hải, mặc một bộ đồ đơn giản cô bước vào xe của anh.
Chiếc xe dừng trước một trung tâm mua sắm danh tiếng, Kiều tròn mắt nhìn Hải “Sao chúng ta lại tới đây”
Hải cười nhẹ với cô “Hôm nay kết thúc hợp đồng tôi muốn mua cho em một cái gì đó thôi, chúng ta đi nào”.
Quá nhẹ nhàng, quá ấm áp làm trái tim cô đập nhanh hơn.
“Chúng ta đi nào” - Lời nói của anh làm cô bối rối hơn. “Dạ, dạ”, cô líu ríu đáp lời.
Sánh bước cùng anh bước vào trung tâm, anh mua cho cô rất nhiều thứ từ quần áo, giày dép… 
Khi đi ngang mặt hàng nhẫn cưới anh dừng lại hỏi cô “Em thích chiếc nào”.
Ánh mắt lơ đễnh của cô được kéo về bởi câu nói này, cô lúng túng “Tôi không có tiền mua đâu, chúng ta về thôi”
Hải nhìn cô rồi kéo lại nơi cô gái tiếp thị đang đứng “Cô cho chúng tôi cặp này”.
Hải kéo tay trái Kiều đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô như đánh dấu “Em là của tôi”.
Người tiếp thị tấm tắc khen “Chúc anh chị trăm năm hạnh phúc, anh chị thật xứng đôi”
Biết rằng đó chỉ là lời khen tất yếu của người tiếp thị nhưng trong tâm trí Kiều có một chút gì đó…
Sau khi mua sắm xong Hải đưa Kiều về nhà, căn nhà mà hình như trong vòng một tháng cô đã quá quen thuộc với từng thứ ở đây. 
Hôm nay khác, cô vừa xắn tay áo chuẩn bị vào việc nấu ăn cho anh, thì bị anh ngăn lại “Hôm nay, anh sẽ nấu cho em, em ngồi chơi đi nhé”.
Anh đưa cô hết bất ngờ này tới bất ngờ khác, cô ngồi nhìn người đàn ông vốn xa lạ mà thấy thân thuộc này, bất chợt một giọt nước mắt khẽ rơi xuống.
Đã bao lâu rồi nhỉ, lâu, rất lâu rồi cô đã không khóc, cô hận đời quá bạc bẽo, quá bất công với cô nên cô dặn lòng mình không có gì phải buồn, không có gì phải khóc cả, nhưng nay ông trời đang ban tặng cho cô cái gì đây? 
Một bị kịch hay một hạnh phúc nhỏ nhoi với cô.
Lấy tay lau nhanh giọt nước mắt trên má “Một ngày nữa thôi mà, một ngày nữa thôi”.
Bữa cơm nhanh chóng được bày ra, Kiều không ngờ Hải lại khéo tay và giỏi nấu nướng như thế.“Tôi không ngờ anh lại nấu ăn giỏi như thế ấy”
Đặt đĩa thức ăn xuống bàn quay sang nhìn cô 
“Em có thể xưng em với anh ngày hôm nay không”. 
Không quen thuộc với cách nói này của người đàn ông vốn lạnh lùng này  
“Tôi quen gọi như thế rồi, anh thông cảm nhé”
Cô nhìn vào đôi mắt của anh, đôi mắt sâu đen thăm thẳm, chắc chắn bên trong ấy cũng chứa đựng một tấn bi kịch không khác gì cô.
Một chai rượu Remy được mang ra, Hải rót cho Kiều một ly “Em uống được chứ”
Mặc dù làm cave nhưng không bao giờ Kiều uống với khách một ly rượu nào, một phần vì cô không biết uống, một phần với cô chỉ là sự trao đổi thân xác, khách thỏa mãn hay không thỏa mãn thì cô vẫn nhận nhưng đồng tiền. 
Mọi người suy nghĩ những đồng tiền đó là dơ bẩn nhưng với cô đó là những đồng tiền mà cô từ bỏ sự tự trọng, mồ hôi và nước mắt. 
Kiều không trả lời Hải cầm ly rượu uống hết, người cô nóng bừng lên, cô đưa ly rượu về phía anh “Có thể cho tôi một ly nữa không?”
Hải rót tiếp cho cô một ly, rồi một ly nữa, từng ly từng ly nhanh chóng bị cô uống cạn rồi bỗng nhiên cô ôm mặt bật khóc. 
 Hải nhìn cô rồi tiến đến kéo cô vào lòng mình, cô cứ dựa vào anh khóc đến khi cảm giác không còn bị sự say nồng của rượu chi phối nữa cô mới ngước lên hỏi anh “Tại sao, anh tốt với em như vậy?”.
Đây là điều mà cô thắc mắc từ rất rất lâu rồi đến tận bây giờ cô mới có đủ dũng khí nói ra với anh. Hải không nói gì đặt một nụ hôn lên môi Kiều, đây là câu trả lời của anh sao, câu trả lời mà cô mong muốn nhất đây chăng.
Phối hợp với anh, miệng cô hơi mở ra để cho chiếc lưỡi của anh đi sâu vào bên trong, lưỡi cô và anh hòa quyện với nhau. 
Đôi bàn tay của anh một lần nữa khám phá từng centimet trên cơ thể cô.
Kiều mặc sức để anh khám phá, vì cô biết nếu cô hành động như một… con cave thì anh sẽ lại như các lần trước.
Từng mảnh vải trên người cả hai được vất bỏ đến khi không còn gì đôi môi Hải mới rời ra khẽ nói trong ham muốn “Em là của anh nhé, mãi mãi nhé” rồi nhanh chóng trở lại cuộc chơi đang dở dang.
Một tháng, đúng một tháng Kiều mới trải qua cảm giác này nhưng lần này thì khác, cô tự nguyện, phối hợp với anh từng động tác. 
Làm tình nhưng không phải như cách một con cave phải làm.
Cuộc chơi kết thúc anh ghé vào tai cô nói nhỏ “cảm ơn em” rồi ôm cô ngủ, cô vừa trải qua cảm giác hạnh phúc nhất của đời.
Kim đồng hồ chỉ 12h đêm, cô tự nghỉ “
Đã qua ngày rồi ư, hợp đồng giữa em và anh đã kết thúc rồi sao, em phải xa anh từ ngày mai hay sao, em sẽ không còn cơ hội được nấu cho anh ăn những món anh thích nữa rồi. 
Anh quá tốt. 
Em thật sự không xứng đáng với anh, mặc dù đôi lúc em tự nghĩ anh là hạnh phúc mà em mong muốn nhưng anh biết không em chỉ là một con cave, một con cave sinh viên không hơn không kém.
Liệu anh có dám yêu em không? Gia đình anh có chấp nhận em không khi biết em là người như thế?”
Hai dòng lệ cô lại rơi xuống, khẽ bước ra khỏi giường sợ anh thức giấc và mặc đồ rồi bỏ đi ngay trong đêm.

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Gái gọi online tuổi teen

Với gái gọi online tuổi teen, tình dục không hẳn là món hàng quan trọng nhất. điều quan trọng hơn là phải biết chơi hết mình, có nghĩa là đập đá, là ảo, là những chuyến bay bất tận.
Tôi gặp Huyền - một gái goi online tuổi teen trong một căn phòng trọ nhếch nhác tồi tàn tại khu Mỹ Đình.
Huyền có thể kiếm tiền triệu sau mỗi đêm như thế. 19 tuổi, lên Hà Nội được gần một năm, không ai còn nhận ra cô bé nông dân thôn quê ngày nào. 
Nếu ở quê, hàng ngày cô phải thức dậy từ 5 giờ sáng để lao động cùng gia đình thì bây giờ bữa trưa của cô thường diễn ra vào khoảng 3 giờ chiều. Sau đó, Huyền tới hàng trang điểm và chuẩn bị cho những cuộc hẹn đêm. Có những khi cô đi cả tuần mới về. Căn nhà chỉ là nơi để tạm ngủ như một quán trọ mà thôi.

Khi tôi vào nhà, đã 3 giờ chiều nhưng hai cô em Huyền vẫn nằm xốc xếch ở trên giường. Thậm chí hai cô bé chẳng buồn kéo áo để che kín thân mình. Huyền vừa rít một hơi thuốc vừa kể:
Chúng nó mới từ quê xuống. 
Hôm trước đi đập đá nên bây giờ vẫn ngáo thuốc thôi. 
Chắc phải nằm một hai ngày nữa. 
Hai cô bé đi với bốn ông khách vừa về sáng nay.  
Sau mỗi cuộc chơi như vậy họ chỉ cần uống nước.
Hôm trước em không muốn cho chúng nó đi vì khách đấy là khách giang hồ mà anh biết đập đá rồi thì không giữ được. 
Nhìn mấy thằng đó bẩn bẩn, chỉ sợ chúng nó lây bệnh gì sang cho tụi em thì khổ, toàn các em mới chúm chím 17 tuổi đầu.
Huyền nhả một hơi thuốc. Qua làn khói mờ mờ và ánh sáng yếu ớt của căn phòng, khuôn mặt còn vương nét trẻ con có một sự từng trải thật là khó tả.
Giờ như em chỉ đi khách quen thôi. 
Vừa là bạn bè, vừa là khách. 
Như thế đỡ lằng nhằng tiền nong, mà mình không dùng bao cao su cũng yên tâm anh ạ
Gái goi online bây giờ không phải là hình nộm manơcanh để cho khách hàng chấm mút tí ti bằng những hành vi sờ soạng nắn bóp.
Cách chơi bây giờ là các chiêu thức độc mang lại khoái lạc tột đỉnh cho khách.
Bởi thế mới có chuyện quan hệ tập thể trong tiếng nhạc, trong ma tuý và lắc. 
Cách đây khoảng 5 năm, thuốc lắc vẫn còn là biểu tượng của sự chơi bời xa xỉ thì giờ đây những hợp chất này thay đổi đến chóng mặt. Những thuốc lắc, tài mà đã đi vào dĩ vãng.
Những cái tên mới như ke, nước biển... nhanh chóng thế chân với khả năng tác động lên hệ thần kinh mạnh hơn.

Những thế hệ gái goi online đi trước đã có kinh nghiệm nhất định để bảo vệ mình nên có thể đứng vững trước những cám dỗ  này. Còn những cô gái trẻ thơ ngây mới bước vào cuộc sống thì điều đó thật khó khăn.
Huyền gia nhập gai goi online tuổi teen cực kỳ đơn giản, như thể ra đường một cú vấp ngã nhẹ nhẹ đã khai lạc tố chất hoang dã của cô như khởi thuỷ vốn thế. 
Cô hồn nhiên, vô tư đi theo tiếng gọi bản năng của mình như một con thiêu thân không biết tới ngày mai, không có mục đích sống hay ít ra một mơ ước hoài vọng nào đẹp đẽ trong cuộc đời còn ngây thơ non dại của thiếu nữ. Chuyện đơn giản như miếng tóp mỡ đặt trên môi con mèo mướp.
Trong  buổi liên hoan tốt nghiệp lớp 12, Huyền uống say và bị chính người yêu mình cưỡng bức. 
Khi biết mình có thai, vì sợ sự trách mắng của cha mẹ và gia đình nên Huyền đã nghe lời bạn bè rủ rê lên Hà Nội. 

Đầu tiên, ý định của cô bé cũng chỉ là kiếm chút tiền giải quyết cái thai rồi về quê. Nhưng cuộc sống không đơn giản như thế.
Sự mất niềm tin vào tương lai, ham muốn từ những cuộc chơi, cuộc sống một mình nơi đất khách quê người khiến người ta khó có thể giữ mình, Huyền rớt dần vào những cuộc chơi, những trò hoan lạc, những đảo điên tình tiền và đương nhiên cô dấn sâu vào cuộc sống tăm tối của một gái gọi bán thân nuôi miệng. 
Tệ hơn nữa, Huyền thèm thử cảm giác ma tuý, Huyền khát các chất kích thích, và sẵn sàng ném đời mình vào giây phút ảo một cách cuồng nhiệt nhất. Những ngày đầu tiên chơi thuốc, Huyền về nằm chỉ uống nước trong vòng 3 ngày, sút gần 10 kg, răng thỉnh thoảng lại nghiến ken két.
Các cuộc chơi, kiểu chơi, các loại thuốc kích thích đã biến cô gái xinh đẹp như nụ hồng mới nở trở thành bà lão tuổi teen hàng họ trên người đã quá đát. 
Thể trạng thay đổi đến mức khi bà chủ nhà khi sang thu tiền nhà tưởng nhầm Huyền là con bé tĩ tã giúp việc mới lên của Huyền. Khi nhận ra là chính Huyền bà phải buông lời than:
Trời ạ, mày ăn gì, chơi gì mà sao ra nông nỗi này hả con
Huyền cười dị mọ:
Con ham vui quá nên chơi tới bến đấy mà cô.
Giờ đây, nhiều khi một mình cô đi bốn năm khách:
Nói thật với anh, chơi thuốc giờ chất kích thích nhiều lắm. 
Càng nhiều đàn ông càng tốt. 
Mà tất cả chỉ cần có một căn phòng...
Cuộc sống vô vọng của gái gọi online tuổi teen

Một gái goi online như Huyền kiếm không phải là ít. Mỗi đêm đi bay, cô cũng kiếm được ít nhất cũng phải 2 triệu. Một tháng, việc kiếm được khoảng 40 triệu là trong tầm tay. Với thu nhập như thế, chỉ cần biết vun vén thì hy sinh vài năm họ cũng có tương lai ổn định. Nhưng có một sự thật đầy mâu thuẫn là những gái gọi như thế lúc nào cũng thiếu tiền. Thậm chí chính những đồng tiền đó còn góp phần khiến cuộc sống của họ trở nên quay cuồng hơn với những vết lún sâu.
Tóm lại là tiền kiếm bao nhiêu cũng không hề đủ, với lại đồng tiền không phải là mồ hôi, nước mắt, sức lao động thì một cô bé như Huyền làm sao đủ từng trải để chắt chiu cất giữ. 
Với quan niệm có thể kinh doanh bằng vốn tự có, Huyền xài tiền không biết đến ngày mai. 
Vì thế mà dân gái goi online tuổi teen như Huyền tiền bao giờ cũng tiêu đến đồng cuối.
Còn Vy, một gai goi online tuổi teen có số má trong dân chơi Hà thành này thì trò đen đỏ là cầu nối dẫn Vy đến với việc kinh doanh vốn tự có. 

Đối với Vy, giây phút hồi hộp nhất trong ngày là vào khoảng 18 giờ. Khi đó, kết quả xổ số được công bố. Cầm trên tay chiếc máy điện thoại, cô bé 17 tuổi dồn hết sự chú ý vào những hàng kết quả xổ số được hiển thị dần trong tin nhắn. Mỗi ngày, Vy chơi từ 50 đến 100 điểm lô đề. Mỗi điểm là 20 nghìn đồng. Những ngày cao điểm, có những lúc số điểm của Vy tăng lên con số 200. Nếu không trúng, tối đến cô sẽ đi bay để “cày” lại số tiền  thua bạc.
Vy sinh ra trong một gia đình nông dân ở Hải Dương. Nhà nghèo, cả tuổi thơ của cô chỉ mơ ước có một chiếc váy đầm để diện với bạn bè.  
Vy học hết lớp 9 thì bỏ học đi làm. Nghe Hà Nội kiếm tiền dễ, cô rời làng lên phố.  Vy nhanh chóng bước chân vào nghề gái goi online như tự nhiên.
Trẻ, trắng trẻo, xinh xắn, kiếm tiền không phải là chuỵên khó với Vy.  
Hiện giờ, cô có cả chục bộ váy trong tủ. Có tiền để thoả mãn cuộc chơi đen đỏ, thoả mãn thú tiêu xài Vy đâm ra trống rỗng và hoang mang bất tận trong dòng chảy đời sống này. Cô trốn sự trống rỗng ấy bằng các cuộc chơi tình tiền.
Vy nói rằng cuộc sống của gái goi online vô định và không ý nghĩa. Mơ ước đạt được nhưng cụôc sống lại mất đi những gì lớn hơn mà cô không thể hình dung được, chỉ láng máng lờ mờ trong tiềm thức như vậy...
Giờ không đi chơi thì còn biết làm gì nữa anh. 
Em còn trẻ mà. 
Chơi mấy năm nữa cũng chẳng sao
 Im lặng một chút, Vy nói tiếp:
Đi làm chỉ khó lần đầu thôi anh ạ. 
Mãi cũng quen. 
Giờ không đi làm khéo lại thấy nhớ
Sau những lần nợ lô đề, số tiền vay nóng của Vy lên đến khoảng 60 triệu. Giờ đây, một ngày riêng số tiền lãi, Vy đã phải trả lên tới cả triệu đồng. Dù nhớ hay không, đi làm gái gọi vẫn là con đường duy nhất.
Đa số các cô gái gọi ở độ tuổi còn rất trẻ ấy bao giờ cũng nghĩ rằng tuổi trẻ là rất dài, chuyện kiếm tiền trả nợ không phải là chuyện khó. 
Mỗi ngày, Lan không bao giờ tiêu dưới 1 triệu. Riêng số tiền ăn vặt đã lên tới gần 100 nghìn.
Nhưng số tiền tiêu tốn nhiều mất vẫn là tiền nuôi bồ. Bồ Lan 16 tuổi, kém Lan một tuổi và từ cách ăn mặc cho đến nói năng không khác gì những hotboy dày đặc trên các phương tiện truyền thông. Để duy trì cho “chàng” bề ngoài phong độ ấy, Lan chi hàng triệu cho những bộ đồ, giày dép và làm đẹp.
Em quen rồi. 
Không có nó ở bên cạnh không chịu được. 
Ít nhất em cũng có cái gì đó của riêng mình
Lan nói tiếp:
Mà nó chịu khó lắm. 
Hàng ngày vẫn đến tận cửa nhà nghỉ đón em, không ghen tuông gì cả. 
Các chị ai cũng ghen tỵ với em cả...
Hàng tháng, Lan gửi về cho bố mẹ ở Ninh Bình 1 triệu đồng. Gửi nhiều, cô sợ bố mẹ nghi ngờ không biết con mình đang làm gì. Cô và người yêu thuê một nhà trọ trong khu Đào Tấn. Giờ đây, “chàng” cũng học bay để thêm gắn bó với người yêu. Và những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng cứ thế dài ra với Lan trong khi tuổi trẻ thì đang ngắn lại.
Nhìn những cô bé lao vào cuộc chơi trống rỗng và vô định, thế hệ gái gọi 8x cũng không khỏi giật mình. 
Hạnh trước cũng từng lăn lộn với nghề gái gọi giờ đã 35 tuổi. Số vốn dành dụm được, cô mở một quán cắt tóc gội đầu và trang điểm trong làng Hậu. Giờ đây, cuộc sống của cô không giàu có nhưng yên ổn. Hàng ngày, cô vẫn phục vụ khách hàng chính là những thế hệ gái gọi đi sau.
Nhiều lúc thấy chúng nó tàn tạ đi nhanh quá. 
Ngày trước bọn em đi làm trốn tránh gia đình, đến ra đường còn ngại. 
Khi đó cũng chỉ nghĩ làm cho qua ngày và mơ ước về gia đình, về những điều tử tế. 
Nhưng giờ chúng ham  chơi quá, chẳng còn giữ gìn cho bản thân. 
Con Loan đấy, chung đụng mãi với người yêu mà có con cái gì đâu. 
Chơi nhiều quá nên chắc tịt luôn rồi...
Loan thì không nghĩ thế. Từ một miền quê nghèo hàng ngày phải chăn trâu cắt cỏ, giờ cô diện những bộ đồ đẹp đẽ và đắt tiền, ngồi trên xe đẹp và người yêu hợp mốt. Cuộc sống chỉ là những cuộc vui mà thôi.
Thì gái gú ở Hà Nội cũng đâu khác gì bọn em
Cô nói thế, tin thế và sống cả tuôi trẻ của mình như thế. Nhưng cuộc sống thì dài rộng mà những trả giá thì chỉ bắt đầu sau tuổi trẻ